[Nhị gia nhà ta] – Chương 7 (Hoàn)

8f76cdeb1d8afad7f059738364058ef767c757b1207bb-iuEDzm_fw658

Nhị gia nhà taChương 7

Thế nhưng ta lại nói với hắn: “Nhị gia, ta không thể ở lại được.”

Tay Nhị gia vẫn che trên mắt, nghe xong lời ta nói, hắn không mở miệng, cũng không buông tay ra.

Ta nói tiếp: “Nhị gia, ngài nên đem những điều cần phân phó nói với quản gia cả đi, nếu không sợ rằng ông ấy không thể hầu hạ ngài chu toàn được.”

Nhị gia vẫn không động đậy.

Ta liền tự mình làm chủ, gọi quản gia vào, quản gia nắm tay, đứng ở một bên.

Ta nói với ông ấy: “Quản gia, những điều ta sắp nói xin ông nhớ kỹ một chút.”

Quản gia gật đầu bảo được, “Cô nương muốn nói gì?”

Ta nói: “Chân Nhị gia đã đỡn hơn nhiều rồi, thế nhưng khi vào ngày mưa dầm sẽ thường xuyên bị đau, ông nên chuẩn bị khăn ấm trước để đắp lên. Có một tiệm thuốc bắc, tên là ‘Hồi Xuân đường’, mặc dù chỉ là hiệu thuốc nhỏ, nhưng lang trung ở đó có tay nghề rất tốt, hơn nữa mấy năm nay vẫn là người chăm sóc chân cho Nhị gia, có vấn đề gì có thể đi tìm ông ấy.”

“Cái ống trúc để gắn vào chân kia ba tháng phải đổi một lần, thợ ở phương mộc ngay cửa thành biết làm cái này, vải để bao chân không nên dùng tơ lụa, dùng vải thô tốt hơn. Quần áo của Nhị gia phần dưới nách nên làm dày hơn một lớp, còn quần nhỏ ta đã để lại ở chỗ phu nhân rồi.”

“…”

“Nhị gia ăn uống không kiêng cử gì, nhưng khẩu vị của hắn hơi mặn, lão lang trung đã bảo không được ăn đồ cay độc, cho nên ông hãy bảo phòng bếp tận lực đừng bỏ ớt vào được.”

“Buổi tối ông nên chú ý nhiều hơn một chút, có đôi khi Nhị gia ngủ không yên, thích ngồi trong sân uống rượu. Chẳng qua hắn uống không nhiều, ông cũng đừng quấy rầy hắn, chỉ cần lén tránh ở phía sau trông chừng, đừng để cho hắn bị thương là… Quản gia?”

Ta vừa mới nói mấy câu, đã nhìn thấy quản gia lão lệ tung hoành, quỳ xuống đất.

“Cô nương à –”

Ta không biết rốt cuộc quản gia đã xảy ra chuyện gì, trước đây lão gia còn sống ta cũng không biết ông ta lại thích khóc như vậy.

Ta quay đầu, định nhờ Nhị gia an ủi ông ta mấy câu, nhưng Nhị gia vẫn giữ nguyên tư thế, không hề động đậy. Trong nháy mắt ta cảm thấy dương như mình đã trở về mấy năm trước, khi Nhị gia mới bị thương được đón về tới nhà, bộ dáng kia hệt như sống không ra sống, chết cũng chẳng ra chết.

Ta lắc lắc người Nhị gia, nói: “Nhị gia, ngài làm sao vậy?”

Nhị gia không động đậy, bàn tay đắp lên mắt, chỉ để lộ cái miệng đang mím chặt.

Quản gia ở một bên nói: “Từ lúc cô nương đi rồi, đã ngày nay lão gia không ăn gì cả.”

Ta mở to mắt, hỏi Nhị gia: “Sao Nhị gia lại không ăn gì cả?”

Quản gia dập đầu một cái, sau đó đứng dậy, nói: “Cô nương, ta già rồi, không thể nhớ nổi mấy thứ đó, cô vẫn nên tự mình nhớ thì hơn.” Nói xong ông ta liền đi ra.

Ta sợ ngây người, như vậy mà cũng làm quản gia được sao?

“Tiểu Hầu Tử…” Nhị gia mở miệng, ta vội vàng tập trung sự chú ý vào hắn. Ta nói: “Nhị gia, ngài có muốn ăn chút gì không, để nô tỳ gọi người đi làm.”

Nhị gia như nghĩ ngợi, rồi nói: “Mì.”

“Được! Ngài chờ một chút.”

Ta đi nhanh xuống bếp làm một bát mì, dọc đường trở về, tất cả mọi người đều nhìn ta, ánh mắt cực kỳ nóng bỏng. Ta bị luồng nhiệt này lây nhiễm, thầm nghĩ mặc kệ dùng cách gì, đều phải đút hết bát mì này cho Nhị gia mới được.

Ta lại nhớ đến trước kia khi Nhị gia không chịu ăn, còn buộc ta phải dùng tới sức mạnh.

Hiện tại thì không được, cánh tay kia của Nhị gia, sờ cái thôi là ta đã nát bấy.

Nhưng mà lần này Nhị gia lại đặt biệt phối hợp, ta bưng mì qua, hắn gắp hai đũa liền hết trơn.

Nhìn hắn có sức lực ăn, trong lòng ta rất khoan khoái.

Nhị gia ăn xong, nhìn vào cái bát, thấp giọng hỏi: “Ngươi còn nhớ thời gian trước đây khi chúng ta ăn mì không?”

Ta nói nhớ, khi đó hắn về nhà vào ban đêm, buổi tối chúng ta thường cùng ngồi trong phòng bếp ăn mì sợi. Hiện tại mặc dù vẫn là ăn mì, nhưng cái bát này lại là bát ngọc.

Nhị gia nói: “Mấy ngày nay ngươi đi rồi, ta vẫn nhớ đến bát mì này.”

Ta nói: “Nếu Nhị gia thích ăn mì, liền bảo quản gia làm cho ạ.” Để mình đói thì có gì tốt chứ.

Nhị gia cười khổ một tiếng, nói: “Có đôi khi, ta thật không biết là ngươi ngu thật, hay là giả ngu nữa.”

Ta không nói chuyện.

Nhị gia dựa vào đầu giường, nhẹ giọng nói: “Năm đó có một lần đi đến Giang Tô, đụng phải một trận mưa lớn, thương đội bị kẹt trong núi không ra được.”

Ta không biết vì sao Nhị gia bỗng nhiên đề cập đến chuyện này với ta, nhưng mà ta vẫn im lặng nghe.

Nhị gia vỗ vỗ chân mình, nhìn ta, nói:

“Khi đó gia bị mất cái ống trúc, cứ như vậy mà đi. Buổi tối tránh trong một cái sơn động, lạnh đến chết người. Mọi người sợ cứ như vậy mà chết tại đó, liền nói chuyện phiếm để động viên nhau. Lúc đó một người ngồi bên cạnh ta liền hỏi, ‘Ngươi đã như vậy, sao lại còn đi làm gì.’ Ta nói với hắn ta phải kiếm tiền. Người nọ cười, nói ‘Cũng đúng, nếu không vì tiền, ai lại muốn khổ cực đi ra ngoài như vậy chứ.’ Ta lại nói với hắn, ta kiếm tiền, nhưng không phải vì tiền. Hắn hỏi ta có ý gì…”

Nhị gia hồi tưởng lại, nhẹ nhàng đỡ chân mình, giọng nói rất bình tĩnh.

“Ta nói cho hắn biết, sau khi ta mất chân, cứ nghĩ rằng cả đời này chẳng còn ý nghĩa gì cả, cho nên vốn không muốn sống nữa. Thế nhưng có một ngày ta chợt phát hiện, trên đời này còn có một người, chịu vì một kẻ tàn phế như ta mà ra sức. Chẳng qua người đó ngu xuẩn muốn chết, cho nên ta liền nghĩ, nếu ta cứ vậy mà chết đi, nàng kia phải làm sao bây giờ.”

“Khi phế nhân coi trọng thứ gì đó, thì vẫn là phế nhân. Cho nên ta tự nhủ với mình, ta phải đi lên, phải làm người trên người khác. Dù ta chỉ còn một nửa, thì ta vẫn phải nâng nàng lên cao.”

“Cho nên khổ cực gì ta cũng có thể chịu được, ta ở bên ngoài một nắng hai sương, màn trời chiếu đất, uống gió lạnh ăn cát nóng, nhưng chỉ cần nàng được ở trong thành Hàng Châu hưởng phúc, trong lòng ta liền thoải mái, con đường này vẫn có thể tiếp tục đi tới.”

Không biết từ lúc nào, hai viền mắt của Nhị gia đã đỏ lên, đỏ đến nổi ta không dám nhìn dù chỉ là một lần.

“Tiểu Hầu Tử…” Hắn kéo tay ta, cúi người xuống, ở cạnh gò má của ta nói: “Nàng biết kiếp này, chuyện ta hối hận nhất là gì không?”

Ta dùng sức lắc đầu, không biết, ta không biết cái gì cả.

Nhị gia run run nói: “Là không nhớ được nàng.”

Hắn nắm lấy tay ta, đưa tới trước ngực hắn, nước mắt nóng hôi hổi rơi lên cổ tay ta, ta cảm thấy ngực mình khó chịu muốn chết.

“Chuyện gia hối hận nhất, chính là không nhớ được nàng.” Hắn nắm tay ta vỗ vào lồng ngực của mình. “Rõ ràng nàng đã ở trong viện của ta hai năm trời, nhưng ta lại không hề nhớ tới nàng. Ta thậm chí có thể nhớ trong viện có bao nhiêu ngọn núi giả, bao nhiêu cái ao, nhưng ta lại không thể nhớ ra nàng. Nàng hãy nói là nàng đã gạt ta đi, nàng thật sự từng ở trong viện sao?”

Đột nhiên, ta cảm thấy mình uất ức muốn chết, khóc lớn đáp: “Ta không gạt ngài, ta từng ở đó! Từng ở đó –!”

Thoáng cái, Nhị gia đã ôm lấy ta, thấp giọng nói: “Nàng không gạt ta, ta biết nàng không gạt ta. Cho nên bây giờ gia mới gặp phải báo ứng. Lúc trước có nàng, gia không nhìn thấy, hiện tại gia muốn nhìn, thì nàng lại muốn đi. Tiểu Hầu Tử, nàng còn muốn để gia sống sao?”

Ta khóc hu hu, mùi vị trên người Nhị gia rất dễ chịu, sạch sẽ, lại có chút ấm áp. Ta khóc hồi lâu, liền nằm trong lòng Nhị gia ngủ luôn.

Lúc tỉnh lại, phát hiện Nhị gia cũng đang ngủ, hắn nghiêng người, bao lấy ta.

Ta vừa mới động đậy, tay Nhị gia đã căng cứng, mở mắt ra.

Ta là một con khỉ hoa cúc, lần đầu tiên tỉnh dậy trong lòng của nam nhân, ta giãy dụa, muốn giữ gìn sự thuần khiết của mình.

Cánh tay Nhị gia như vòng thiếc, ta giãy thế nào cũng không ra, ta nói Nhị gia ngài mau buông ra. Nhị gia nhìn ta, mặt không chút thay đổi nói: “Thả ra nàng lại chạy nữa, đến khi đấy thì để gia bò đuổi theo sao?”

Ta không động nữa.

Dù sao thì vòng tay của Nhị gia cũng rất ấm.

Nằm một hồi, ta nhỏ giọng nói: “Ta không làm thông phòng nha hoàn đâu.”

Nhị gia ở trên đỉnh đầu ta nhẹ giọng cười, hỏi: “Vì sao?”

Ta đáp: “Thông phòng nha hoàn cũng bị giẫm chân…” Trước đây ta toàn nhìn thấy như thế.

Có lẽ Nhị gia nghe không hiểu sự thâm ảo trong lời ta nói, nghĩ một lát, lại hỏi: “Nàng nói là, ta đánh nàng?” Nói xong, hắn lại lập tức nói tiếp: “Lúc trước ta cũng không đánh những nha hoàn thông phòng khác.”

Ta gật đầu, “Đúng vậy, Nhị gia toàn đánh ta.”

Cánh tay Nhị gia cứng đờ, “Cái gì?”

Ta ngẩng đầu lên nhìn hắn, kể lại những chuyện tình trước kia một lần cho hắn nghe. Nhị gia mặt đen như đáy nồi, cắn răng nói: “Không có khả năng! Ta không thể nào đánh nàng được!”

Ta thấy Nhị gia không tin mình, lại đem những chuyện khác kể lại tỉ mỉ một lần nữa. Cái gì mà đá người này, đẩy người này, tát tai này. Nhị gia càng nghe thì mặt lại càng đen, cuối cùng toàn thân run run ngồi dậy, ánh mắt nhìn ta lại mang theo vẻ sợ hãi.

“Cho nên… Cho nên nàng hận ta đúng không, ta từng đánh nàng, nàng hận ta đúng không…” Đây là lần đầu tiên ta thấy Nhị gia hoảng loạn như thế, hắn xoay người, ta tưởng là hắn định chống nạng đi đâu, kết quả hắn lại trực tiếp đi xuống.

Ta kêu một tiếng Nhị gia, hắn đã ngã dập xuống đất.

Ta lao xuống giường, thấy chân hắn đã bị đụng trầy da. Định ra ngoài tìm thuốc trị thương, Nhị gia lại kéo tay ta lại.

“Nàng đừng đi, tiểu Hầu Tử, nàng đừng đi.” Nhị gia nằm bò trên mặt đất, cũng không để ý gì đến vẻ ngoài, siết chặt lấy tay ta. “Nàng có thể đánh trả, nàng cứ đánh ta đi, đánh trả đi.”

Cuối cùng ta cũng biết hắn làm sao vậy.

Ta ngồi xổm xuống, đỡ vai Nhị gia, dìu hắn lên giường.

Ta nói với hắn: “Nhị gia, chuyện lúc trước đều đã trôi qua, ngài nên quên đi.”

Nhị gia cúi đầu, thần sắc rất đau khổ.

Cái đầu khỉ ngu dốt của ta chợt lóe lên tia sáng, cảm thấy đây là một cơ hội tốt, vội vàng nói: “Nhị gia ta không muốn làm thông phòng nha hoàn đâu.”

Nhị gia vẫn cúi đầu, thấp giọng hỏi: “Vậy thông phòng phu nhân có làm không?”

Ta sửng sốt, thông phòng phu nhân là cái gì?

Ta cẩn thận hỏi hắn, “Nhị gia, vậy thông phòng phu nhân này… có mấy người?”

Nhị gia chợt ngẩng đầu, trừng mắt nhìn ta, hung ác nói: “Lúc trước Dương phủ có mấy phu nhân?!” Ta nghĩ ngợi, đáp: “Chỉ có một mình phu nhân là phu nhân ạ.”

Ta tự làm mình rối bời luôn rồi.

Sau đó ta bỗng tỉnh ngộ lại, Nhị gia đây là đang làm gì đây?

Nhị gia nhìn thấy đôi mắt khỉ của ta sáng lên, biết ta có lẽ đã hiểu, liền hừ một tiếng, quay đầu đi.

Ta nhìn hắn, nói: “Nhị gia, mặt ngài thật là đỏ.”

Nhị gia xoay qua đây, nở một nụ cười lạnh.

Ta lập tức liền biết mình vui quá hóa buồn rồi.

Quả nhiên, trong chớp mắt sau đó, Nhị gia nhẹ nhàng đẩy ta một cái, ta tựa như con khỉ chết nằm thẳng lên giường, Nhị gia lấn tới, áp lên người ta.

Ta há miệng run rẩy hỏi hắn: “Nhị gia, ngài, trên người của ngài có vị gì vậy?” Rất dễ ngửi.

Nhị gia chống người nhìn ta, thản nhiên nói: “Vị nam nhân.”

Ta không dám nói thêm nữa.

Ngày đó, ta tự mình thể nghiệm cái cảm giác ‘Thoải mái ngất trời’ mà bọn thông phòng nha hoàn đã nói.

Đúng là ‘thoải mái đến ngất trời’ thật.

Điều đáng bi thương là – ta không bao giờ còn là một con khỉ hoa cúc nữa.

Ta nhìn Nhị gia đang im lặng ngủ bên cạnh ta, hắn vẫn cứ hỏi, lần đầu tiên hắn thấy ta là khi nào, ta nói ta đã quên.

Thật ra là ta đã nói dối.

Làm sao ta có thể quên ngày đó.

Hắn mặc một thân áo trắng, ngồi trong sảnh đường, bàn tay thon dài bưng chén trà, nói với ta: “Ngẩng đầu.”

Ta nâng đầu, nhìn thấy hắn nhíu mày, sau đó phì cười một tiếng, nói: “Quả thực giống như con khỉ vậy.” Khi đó, bọn nha hoàn chung quanh đều cười lên, nhưng ta không để ý đến.

Ta vẫn nhìn hắn, nhìn hắn cao cao tại thượng, tựa như nhìn tiên nhân trong lòng mình vậy.

Lúc trước ta nghĩ, người như Nhị gia vậy, chỉ sợ cuối cùng cả đời ta, cũng không chạm được dù chỉ là một ngón tay.

Sau đó Nhị gia bị thương, ta có thể ở lại chăm sóc cho hắn, cảm thấy mặc dù có hơi khổ mệt, nhưng ít nhất hắn đã từ hàng tiên thần nhảy xuống, đến nơi ta có thể chạm vào được.

Không ngờ Nhị gia lợi hại như vậy, tự mình bò ra khỏi địa ngục, ta vốn cho rằng hắn sẽ trở về vị trí trước đây, ai biết hắn lại quay trở lại – kéo lấy ta tay cùng đi theo.

Về sau, Nhị gia thường muốn ta kể chuyện trước đây cho hắn nghe, ta không kể hắn liền mất hứng, mà kể xong hắn lại ngồi khó chịu một mình. Mới đầu ta không đành lòng, sau đó ta lại cảm thấy chơi vậy rất vui.

Thế nhưng, ta chỉ dám kể những chuyện khi hắn phát hỏa, lúc hắn không phát hỏa, im lặng đi ngang qua ta, ta chưa bao giờ dám nói.

Bởi vì ta sợ nói, có một số việc sẽ không thể giấu được nữa.

-oOo-

31 thoughts on “[Nhị gia nhà ta] – Chương 7 (Hoàn)

    • Mình nghĩ câu cuối nữ chính nói là “Thế nhưng, ta chỉ dám kể những chuyện khi hắn phát hỏa, lúc hắn không phát hỏa, im lặng đi ngang qua ta, ta chưa bao giờ dám nói.

      Bởi vì ta sợ nói, có một số việc sẽ không thể giấu được nữa. ”

      nghĩa là khi nhị gia không phát hỏa, im lặng đi ngang qua, thì tim Tiểu Hầu Tử đập thình thịch ( ven ven èn ven ven- nói túm lại là mọi cảm xúc của hội chứng mê trai á), nàng ấy sợ nói ra, sẽ ko giấu đc việc nàng yêu “ảnh” trc, rùi ảnh chảnh cẩu thì sao.

      Nữ chính chỉ dám kể những chuyện khi nam chính phát hỏa, ngược nữ chính, để nam chính nghe mà hối hận chơi.

      Ai nói nữ chính này ngốc đâu?!

      Cũng tại nam chính lo nhớ gì hết. Đáng đời. Cho hối hận dài dài.

      Ý kiến cá nhân của ta.

      HAPPY NEW YEAR!!!

  1. em chết ngất với chị Hầu, trời ạ, “con khỉ hoa cúc”, sao chị ấy có thể nghĩ ra cụm từ đó, em cười vỡ bụng mất thôi. Nhưng mà thật sự cảm ơn chị đã bỏ công edit, lâu rồi em mới đọc truyện ngăn ngắn nhưng rất hay như thế này. Cơ mà có thể giải thích cho em câu kết thúc truyện không? em hơi khó hiểu

    • Ý bé khỉ là em nó yêu anh Nhị ngay từ lần đầu gặp rồi, trong mắt em nó, anh í cứ như là tiên nhân mà người như em khỉ nó thì ko thể xâm phạm hay chạm vào vậy, những lúc anh Nhị đánh nó em nó nhớ kỹ, những lúc anh Nhị coi nó như ko khí, đi ngang qua nó nó cũng nhớ kỹ, vì em nó luôn dõi theo chân ảnh, nhưng nó ko dám kể cho anh Nhị nghe những điều này, vì sợ ảnh có cớ bắt nọn em nó (vì em nó là người yêu trước, cứ ai yêu trước, thì người ấy thất thế ấy mà ^^) cứ để ảnh tự nghĩ mình yêu em khỉ, làm khổ em khỉ, tự ngược vậy cho em nó hả dạ đêy ^^

  2. hic! cảm động quá! đọc luôn 7 chương, chương cuối chảy nước mắt luôn rồi! truyện ấm áp nhẹ nhàng nhưng mình cứ thấy xots xa thế nào ấy! thích 2 nv chính nữa, sao tác giả k viết thêm vài chương nữa nhỉ!
    cuối cùng cảm ơn editor nhiều nhiều nha! truyện hay quá bạn ạ!

  3. Truyện hay a, bạn nữ 9 đúng là hoàn toàn giả ngốc mà, rõ ràng hiểu rất rõ lại tỏ ra không hiểu gì, cơ bản là tại nam 9 a, dù anh này ngoại hình ko toàn vẹn nhưng như vậy mới có thể đến được với nữ 9 a. Quả thật thích tính cách của nữ 9 hơn nam 9. Thank you, KT!

  4. Truyện dễ thương lắm, cảm ơn nàng nhé!!!
    Nói thật ban đầu ta đọc mà không kỳ vọng nhiều, vì thấy nàng giới thiệu là não tàn và tiểu bạch, mà ta lại không thích dạng này (*đổ lỗi* >.< )

    Lúc đầu chỉ là đọc giải trí, nhưng cuối cùng lại mắt cay cay. Truyện dễ thương, chẳng não tàn đâu, mà nữ chính cũng không ngốc. Cô không xinh, không nổi bật, nhưng ta thích cách cô yêu và hành xử theo bản năng, biết chọn cách để bản thân thấy thoải mái. Rất lương thiện, rất đáng yêu, cũng không mù quáng!!!

    Nam chính thì khỏi phải nói, giống như bao lãng tử quay đầu khác, khúc đầu khiến người ta ghét ơi là ghét, nhưng vẫn tò mò xem quá trình chàng ta vặn cổ xoay đầu ra sao, có chút cảm động vì điều đó, rồi lại hả hê khi thấy chàng ta đau khổ trong tình trường, rồi lại đến đoạn cảm động nghẹn ngào khi nghe chàng bộc lộ tình cảm suy nghĩ của bản thân…

    Rồi cuối cùng vẫn là chốt lại: Sao tác giả không viết thêm 1 chương nữa để ngược chàng ta, đặc tả giai đoạn nam chính quằn quại đau khổ, tê tâm phế liệt…để thỏa mãn khát khao hành hạ giới tính còn lại của độc giả nữ cơ chứuu!!!!!!!!!

  5. Chuyện dễ thương quá. Giọng văn tả nghe rất dễ thương, tiểu Hầu tử vừa ngây thơ, trong sáng, lại tốt bụng nữa. Chuyện vừa hay lại vừa có ý nghĩa nữa. Cám ơn bạn đã edit. Cho mình hỏi có ngoại truyện ko bạn? Hết rồi thấy hơi tiếc tiếc. Hì hì…

  6. Đọc một lèo 7 chương, vừa đọc vừa ôm gối khóc. Cô ấy hơi ngốc, hơi chậm tiêu nhưng có lẽ vì vậy mà cô mới ko ghi thù, mới ở bên anh lúc khó khăn. Có lẽ tình yêu của cô đã bắt đầu từ lâu mà cô ko hề nhận ra. Lúc đầu rất giận anh, vì toàn đánh đập cô thoy, nhưng khi đọc những dòng tâm sự của anh thì cảm xúc cứ nghẹn lại. Dù có khó khăn vất vả bao nhiêu miễn là cô đc sung sướng, tự nhiên nước mắt cứ trào ra ko kiềm lại đc.Cảm ơn ss đã edit truyện hay như vậy

    • Đúng là nữ 9 đã yêu nam 9 từ rất lâu rồi í, bạn đọc kỹ đoạn cuối c7 này sẽ biết được thời điểm nàng yêu Nhị gia, còn về cá tính, mình thấy nữ 9 ko ngốc, mà giả ngốc mới đúng, cơ mà dù có ngốc hay ko thì cuối cùng nàng cũng có được hp xứng đáng với nàng, HE a~ ^^

Ra bụi chuối tâm sự với Khuynh Thành nhé?

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s