[Nhị gia nhà ta] – Chương 6

296256a47ec84cedc10d4c6a1ac9cb627df9427f26b7e-jrbMqU_fw658

Nhị gia nhà taChương 6

Đêm đó trôi qua một cách khó hiểu.

Thật nhiều người cung kính cười với ta, còn có không ít nha hoàn gắp đồ ăn cho ta nữa.

Ta muốn nói rằng ta và các ngươi đều là nha hoàn giống nhau, các ngươi đừng có gắp đồ ăn cho ta nữa.

Nhưng ta không dám nói, trường hợp này, ngay cả cơm ta đều ăn không vô, sao còn dám nói chuyện.

Từ đầu tới cuối Nhị gia đều ngồi ở một bên, cười nói xã giao với mọi người xung quanh. Nhị gia mặc dù cười, thế nhưng không chút lỗ mãng, trái lại thập phần trầm ổn, người xung quanh nói chuyện với hắn đầy cung kính, mà hắn cũng không hề tỏ ra kiêu ngạo.

Bọn họ nói cái gì, ta nghe nhưng lại không hiểu.

Sau đó, qua ba tuần rượu, một người từ bàn khác bỗng tới đây, hắn đến trước mặt Nhị gia, quỳ ‘phịch’ xuống đất.

Ta tập trung nhìn vào, ôi kìa! Đây chẳng phải là cái gã công tử bao vây Nhị gia, lại còn đánh ta lúc trước đó sao.

Hắn quỳ trên mặt đất, sống lưng không cong. Nhìn qua có vẻ như đã uống nhiều rượu, sắc mặt đỏ bừng. Hắn nhìn Nhị gia, nói: “Dương nhị gia, ta không biết hôm nay ngươi mời ta đến là có ý gì, nhưng có một câu, ta không thể không nói!”

Ngươi muốn nói gì thì nói đi, la hét gì chứ.

Nhị gia bình tĩnh nhìn hắn, nói: “Nói.”

Người nọ kích động đến lỗ mũi nở to ra, hắn lớn tiếng: “Lúc trước Nhị gia gặp nạn, Vương gia ta không đưa tay giúp đỡ, Vương Chí ta lại còn lợi dụng ném đá xuống giếng là không đúng. Bây giờ Nhị gia phát đạt, chưởng quản thương lộ của cả nửa Giang Nam, không trợ giúp lại Vương gia ta cũng là lẽ dĩ nhiên! Thế nhưng –!!”

Vương Chí thật sự uống quá nhiều, người trong thuyền đều nhìn hắn, hắn nhìn chằm chằm vào Nhị gia, nói: “Thế nhưng! Vương Chí ta không hối hận –!” Trong giọng nói của hắn thậm chí đã lẫn tiếng nức nở, “Ta không hối hận! Năm đó ngươi ở Quế Hoa lâu say rượu gây sự, cắt đứt mái tóc dài của thê tử ta, tròn nửa năm thê tử ta không dám ra ngoài, cũng chưa từng nở lấy một nụ cười, ngươi, ngươi còn nhớ rõ không –?!”

Ta im lặng, len lén liếc mắt nhìn Nhị gia, Nhị gia lại không có biểu tình gì cả.

Sau cùng Vương Chí hét to một câu: “Cho nên ta không hối hận! Dương Nhất Kỳ, Vương gia chúng ta làm ăn buôn bán nhỏ, không có sự trợ giúp của ngươi làm sao có thể sống –!”

Cuối cùng Nhị gia mới mở miệng.

“Vậy bây giờ, sao ngươi phải quỳ trước ta?”

Tất cả mọi người im lặng, Vương Chí cũng im lặng.

Nếu không cần trợ giúp, thì quỳ làm gì.

Vương Chí gập người khóc lớn, người trên thuyền đều nhìn hắn.

Nhị gia đẩy ghế ra, đứng trên mặt đất. Hắn không dùng nạng, một tay chống bàn, một tay đỡ vai Vương Chí.

“Đứng dậy đi.”

Vương Chí không động đậy.

Nhị gia lại dùng sức, “Vương công tử, đứng dậy đi.”

Vương Chí ngẩng đầu nhìn Nhị gia, rốt cuộc đứng dậy.

Hắn vừa đứng lên, Nhị gia lại thành người thấp nhất thuyền. Có người định qua đây dìu hắn về chỗ ngồi, Nhị gia lại lắc đầu, tự mình rót một chén rượu, xoay người, thấp giọng nói với mọi người:

“Các vị, hôm nay mời các vị đến đây, có người lúc trước quen ta, cũng có người mới quen. Có người từng giao ân tình, cũng có người từng kết thù hận. Chén rượu này, ta kính những người đã từng giao ân.”

Nhị gia uống cạn chén rượu, xong ném cái chén đi, tự mình đi tới trước một bước, ngẩng đầu rồi nói:

“Cái dập đầu này, ta dập trước những người từng kết thù hận.”

Lời vừa dứt, không ai kịp phản ứng, Nhị gia đã cúi đầu, trán đụng xuống tấm ván dưới thuyền, ‘cộp’ một tiếng. Hắn chỉ còn một nửa đùi, cái đụng đầu này thật không dễ làm chút nào.

Tất cả mọi người đều sợ ngây người, trong đó có ta.

Ai dám nhận cái dập đầu này của Nhị gia chứ, đừng nói ta chỉ là một đứa nha hoàn, người đang ngồi ở đây đều đang có việc cầu Nhị gia, cũng không dám nhận, vội vã nhao nhao đứng dậy. Không có ai ngờ đến tình huống như vậy, cho nên cũng không dám mở miệng.

Nhị gia đứng dậy, thần tình vẫn như trước không hề thay đổi, hắn lại rót một chén rượu, nói với mọi người: “Ta Dương Nhất Kỳ giao dịch làm ăn, chỉ dựa vào ba điều –!”

“Can đảm, đầu óc, và chữ tín.” Giọng nói Nhị gia trầm ổn, ánh mắt trong trẻo. “Lúc trước ta đã phạm nhiều sai lầm, cho nên trời mới trừng phạt ta. Nếu chư vị chịu cho ta cơ hội, tin ta một lần, vậy sau này mọi người có phúc cùng hưởng, có tiền cùng nhau kiếm, Dương Nhất Kỳ tuyệt đối sẽ không bạc đãi mọi người.”

Nhị gia chính là Nhị gia, rất biết nói năng, chỉ cần mấy câu, dưới chỗ ngồi đã có mấy người phải khóc.

“Về phần ngươi.” Nhị gia nhìn về phía Vương Chí, ngón tay mang chiếc nhẫn ngọc chỉ về phía ta, thấp giọng nói: “Ngươi còn nhớ nàng không?”

Vương Chí nhìn ta, gật đầu.

Nhị gia thản nhiên nói: “Cho nàng ba cái dập đầu, cầu xin nàng một câu ‘Không có việc gì’, chuyện ngày ấy xem như đã qua.”

Vương Chí đi tới trước mặt ta, ‘phịch’ một tiếng quỳ xuống, dập đầu ba cái, ta hoảng loạn nhìn Nhị gia, Nhị gia không tỏ vẻ gì cả. Ta thử nói: “Không không không, không có việc gì đâu.”

Vương Chí đứng dậy, Nhị gia hướng hắn gật gật đầu.

Trên đường trở về, Nhị gia kêu ta vào trong kiệu, nói: “Uất ức cho ngươi.”

Ta khiếp sợ, đây vẫn là lần đầu tiên ta được công tử người ta dập đầu, ta nói không uất ức. Nhị gia cười, nói: “Tới đây ngồi đi.”

Ta ngồi sát vào một chút, không dám ngẩng đầu nhìn Nhị gia, vẫn cứ cúi đầu. Nhị gia nói: “Ngươi cứ hay cúi đầu, nhìn cái gì đấy?” Ta nói lung tung: “Nhìn nhẫn.” Nhị gia gỡ cái nhẫn ra, bỏ vào tay ta, “Ngươi thích cái này? Cho ngươi.”

Ta nào dám nhận, lắc đầu nói: “Nô tỳ chỉ, chỉ nhìn nhìn thôi ạ.”

Nhị gia kéo tay ta qua, đem nhẫn thả vào tay ta. Một màu xanh biếc, vẫn còn mang theo hơi ấm trên người Nhị gia. Ta cầm ở trong tay, không dám nói tiếp nữa.

Lần này Nhị gia trở về, liền ở lại nhà. Nhị gia chuyển sang một ngôi nhà lớn hơn, không khác Dương phủ lúc trước là mấy. Phu nhân và các tiểu thư cũng được đón trở về. Trong phủ loáng cái đã trở nên náo nhiệt hơn nhiều.

Người lúc trước không được để ý nhất là Nhị gia, bây giờ đã là chủ nhân trong phủ, trừ bỏ phu nhân, mọi người khi gặp đều phải tôn xưng một tiếng ‘lão gia’.

Sau đó, quản gia lại chiêu thêm mấy tiểu nha hoàn vào. Ta vừa nhìn liền biết, đây là để đưa vào viện Nhị gia.

Ngày đó ta ngồi trong sân thật lâu, nhìn mặt trăng phát ngốc.

Ta thử tính toàn, hiện trong tay mình có bao nhiêu ngân lượng.

Tính cả nửa ngày, cuối cùng lại ra một kết quả khiến ta mừng rỡ. Thì ra mấy năm qua, ta tích lại cũng xem như một người giàu có.

Không phải, là một phú hầu.

Tiếp qua mấy ngày, ta bắt đầu đổi tiền thành ngân phiếu, đem xiêm y trang sức mà Nhị gia cho trước đây đổi thành bạc vụn. Chỉ có cái nhẫn ngọc kia, xinh đẹp như vậy, làm thế nào ta cũng thấy tiếc, cho nên để vào trong bọc.

Khế ước bán thân của ta vẫn còn ở chỗ phu nhân, ta liền đi tìm phu nhân, nói nguyên do với bà, rồi đưa tiền cho bà ấy, muốn bà trả thân tự do cho mình.

Phu nhân nhìn ta, nhẹ giọng nói: “Khế ước bán thân đó đâu còn nữa, năm đó khi gặp chuyện không may, đã sớm thất lạc.”

Ta ngẩn ra, sau đó nói: “Vậy nô tỳ đi đây, sau này phu nhân hãy bảo trọng thân thể.”

Phu nhân không nói gì, ngồi ở trong đình, cúi đầu lau nước mắt.

Điều này khiến ta đi cũng không đành, ta đi qua đỡ bà ấy, nói: “Phu nhân người đừng khóc.”

Phu nhân khóc nức nở, nói: “Kỳ nhi đáng thương của ta…”

Nhị gia?

Ta hỏi: “Nhị gia làm sao ạ?”

Phu nhân lắc đầu, cứ lẩm bẩm: “Kỳ nhi đáng thương của ta, Kỳ nhi đáng thương của ta…”

Ta cũng không biết rốt cuộc vì sao bà ấy lại khóc, ta nói với bà ấy: “Phu nhân, người đừng khóc, Nhị gia chúng ta bây giờ rất tốt.”

Phu nhân mặc kệ ta, cứ ngồi khóc một mình. Ta dỗ không được, đành thở dài, xoay người chuẩn bị rời đi.

Ta vừa quay người lại, đã thấy Nhị gia chống nạng, đứng cách đó không xa, nhìn chằm chằm vào cái bọc trong tay ta. Lão quản gia nơm nớp sợ hãi đứng một bên, toàn thân run run.

Ta đi tới thỉnh an, nói: “Nhị gia, nô tỳ phải đi rồi.”

Nhị gia cười cười với ta, nói: “Tốt lắm.”

Ta sửng sốt, lập tức có chút không vui. Nói như thế nào thì ta cũng coi như là người đồng cam cộng khổ với ngài rất nhiều năm qua, mặc dù chỉ là một tiểu nha hoàn, nhưng cũng không đến múc phải dùng cái ngữ khí này chứ.

Đương nhiên, ta cũng không dám biểu hiện sự bất mãn của mình, nói với Nhị gia: “Vậy, Nhị gia bảo trọng.”

Nói xong, ta đi lướt qua bên cạnh hắn, đi được một khoảng xa, mới lén quay đầu lại, Nhị gia vẫn còn đứng đó, mà quản gia đã quỳ gối bên cạnh Nhị gia, không biết đang nói cái gì.

Ta cứ cảm thấy, lưng Nhị gia có chút cong.

Sau đó ta lập tức lắc đầu.

Sao có thể chứ.

Ta mướn một tiếc xe bò, chuẩn bị trở về quê cũ.

Kết quả đi chưa được ba ngày, liền bị quản gia chặn lại.

Ông ta nhìn thấy ta mà như nhìn thấy mẹ ruột mình, nhào tới quỳ xuống. Toàn bộ người trong khách điếm đều nhìn về phía này. Ông ta nói: “Cô nương à, cô trở về đi –! Cầu cô mau trở về đi!”

Ta hỏi: “Ông làm sao vậy?”

Quản gia nói năng lộn xộn hồi lâu, cuối cùng ta mới tổng kết thành một câu –

Nhị gia bị bệnh.

Ta là xe bò trở ra, xe ngựa trở lại. Trên đường về ta nói với quản gia, “Mới có ba ngày, ấy thế nào liền bị bệnh rồi?”

Quản gia vẻ mặt u sầu, “Ôi, là ta đa sự, là ta đa sự.”

Đáp phi sở vấn, ta lại nói: “Rốt cuộc là bệnh ra sao?”

Quản gia thở dài thật dài, nói với ta những lời thật thâm sâu:

“Cô nương, Nhị gia trong lòng có khổ a.”

Ta không thèm hỏi nữa.

Trở lại phủ, tất cả mọi người đều nhìn ta chằm chằm, ta rụt cổ đi vào viện Nhị gia, quản gia đưa đến cửa viện, liền lui ra.

Viện rất lớn, nhưng lại không có một bóng người.

Trong lòng ta có chút oán giận quản gia, uổng công ông chiêu nhiều nha hoàn như vậy, sao ngay cả một người hầu hạ cũng không có.

Ta đến trước phòng Nhị gia gõ gõ cửa, nói: “Nhị gia, ngài ở trong đó sao?”

Bên trong không có tiếng đáp lại.

Ta sợ hắn gặp chuyện không may, trực tiếp đẩy cửa ra.

Trong phòng, Nhị gia mặc áo ngủ, nhắm mắt nằm ở trên giường. Ta mới nhìn thấy hắn trong lòng liền xót xa, không giả, là bị bệnh thật.

Ta đi qua, nhẹ giọng nói: “Nhị gia, ngài cảm thấy sao rồi, để nô tỳ cho người đi mời đại phu.”

Nhị gia chậm rãi mở mắt ra, nhìn ta, giọng nói khàn khàn: “Ngươi còn quan tâm đến chuyện sống chết của ta làm gì.”

Ta há miệng, lại không nói gì.

Ta không biết phải nói gì.

Nhị gia vươn một tay, ta theo bản năng nắm lấy. Bàn tay Nhị gia rất lớn, trên đó đầy vết chai thô cứng. Ta không biết trước đây tay của lão gia ra sao, có phải cũng giống như Nhị gia, nhận hết bao sương gió hay không nữa.

Tay kia của hắn che hai mắt của mình, thanh âm khàn khàn, nói:

“Tiểu Hầu Tử, đừng đi có được không? Ngươi đi rồi, gia liền chịu không nổi…”

Kiếp này, Nhị gia đã nói một câu khiến ta khó chịu nhất, chính là câu này. So với lúc trước, khi bị hắn đánh đá, còn đau hơn nhiều.

-oOo-

6 thoughts on “[Nhị gia nhà ta] – Chương 6

Ra bụi chuối tâm sự với Khuynh Thành nhé?

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s