[Máu đọng] – Chương 7

117680242127d4b560l

Máu đọng

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Chương 7

Edit: AM – Beta: KT

Thiệu Đình đem người trói chặt lại, cũng chưa lập tức xuống tay, chỉ chậm rãi cởi bỏ cúc áo, chiếc áo sơ mi màu đen hoàn toàn mở rộng, lộ ra cơ thể rắn chắc hữu lực, rõ ràng từng khối, đường cong cứng rắn, có thể nhìn ra được bình thường anh rất hay luyện tập.

Anh ngồi ở bên giường chậm rãi hút thuốc, khói thuốc quẩn quanh người anh, trong phòng lâm vào sự yên lặng đến quỷ dị.

Cố An Ninh nằm một bên, nửa mặt úp vào đệm giường mềm mại, tư thế này khiến cô không thể nhìn rõ động tác của Thiệu Đình ngồi ở đuôi giường, sự tra tấn cô đoán trước chưa lập tức diễn ra, không thể nghi ngờ đó là một loại giày vò tâm lý.

Thiệu Đình suy nghĩ cái gì Cố An Ninh không thể phỏng đoán, loại trầm mặc này như lăng trì phòng tuyến tâm lý cuối cùng của cô.

Cố An Ninh không làm cho Thiệu Đình thất vọng, rốt cục cũng cầu xin ra tiếng, cúi đầu rên rỉ: “Không nên, xin anh đấy……”

Thanh âm mỏng manh như móng vuốt của con mèo gãi ngứa lên lồng ngực anh, tư thế hút thuốc của Thiệu Đình hơi khựng lại, sau đó lại thản nhiên phun một ngụm khói, môi mỏng mím thật chặt, lại chẳng nói lời nào.

Cố An Ninh cực kỳ sợ hãi, lúc này trông Thiệu Đình hoàn toàn xa lạ, so với người đàn ông ngả ngớn tra tấn cô trước kia còn đáng sợ hơn một trăm lần.

Sợ hãi giống như một một tòa núi hắc ám không hề báo trước một tiếng đè ép xuống, khiến cho cô thở không nổi, nhưng cả người bị trói quá chặt, tay và chân, không chỗ nào có thể tự do cựa quẫy được.

Trầm mặc như một con cự thú cắn nuốt người ta, không biết qua bao lâu, Cố An Ninh mới nhìn thấy bóng của Thiệu Đình đang chậm rãi đứng dậy in trên vách tường.

Động tác của anh rất chậm, dúi tàn thuốc, sau đó mới xoay người đi đến chỗ của cô.

Thân ảnh cao lớn chầm chậm đến gần, Cố An Ninh cố sức co người lại, như vậy mới cảm thấy an toàn hơn một chút, nhưng mà bóng dáng tràn ngập nguy hiểm kia vẫn tiến tới, sau đó, mùi thuốc lá nồng đậm vây quanh cô.

Đầu lưỡi mềm mại ẩm ướt khẽ lướt qua vành tai cô, sau đó là dùng sức cắn cô một ngụm, Cố An Ninh bị cảm giác ẩm ướt dính dớp kia làm cho ghê tởm đến sắp phát khóc, đau đớn đến không cảm giác được, người càng thêm run rẩy: “Thiệu Đình, xin anh, đừng như vậy.”

Cổ chân trắng nõn nhỏ nhắn liều mạng đạp, tiếng kim loại nhỏ vụn đáng vỡ yên tĩnh căn phòng. Anh nghiêng đầu nhìn một hồi, ngón tay lạnh lẽo vuốt ve cổ chân bị còng tay cứa đỏ của cô, thanh âm trầm thấp vang lên bên tai: “Đau không?”

Cố An Ninh không đoán được tâm tư anh, làm sao trả lời được?

Đau hoặc là không đau, phản ứng của anh cũng không giống đàn ông bình thường.

Cô nín thở, trong đầu vô cùng hỗn loạn, hồi lâu mới dùng sức gật đầu: “…… Đau, mở ra được không?”

Thiệu Đình cũng không trả lời ngay, Cố An Ninh vô cùng bất an. Anh chỉ nằm úp sấp trên người cô, một đôi chân dài nửa quỳ hai bên người cô, cô chỉ có thể nhìn thấy bàn tay to lớn đẹp đẽ của anh, lại không thể đoán được biểu tình của anh vào giờ phút này.

Cảm giác được anh đứng lên khỏi người mình, Cố An Ninh thở phào, sau đó lại bị hành động của anh làm cho hoảng sợ!

Bàn tay của người đàn ông cầm lấy cổ chân cô, đôi môi hơi lạnh lẽo lại hôn lên, cảm giác được bộ phận mềm mại ẩm ướt kia liếm lên nơi bị còng, giống như là dọc theo vết bầm do bị chèn ép……

Cố An Ninh mờ mịt trừng lớn mắt, sở hữu lý trí đều bị bay đi không còn sót lại chút gì.

Gã đàn ông này điên rồi sao? Lại dùng đầu lưỡi đi liếm –

Nhưng chợt sau đó cô lại nghe thấy giọng nói lạnh như băng của Thiệu Đình: “Tôi đã nói rồi, tôi không làm ăn lỗ vốn, lúc tôi bị đau, tự nhiên sẽ không thể để người khác thoải mái được.”

Cố An Ninh còn chưa kịp phân tích ý tứ trong lời nói của anh, cổ chân đã truyền đến một trận đau đớn, thân thể bị một sức lực cực mạnh khiến cho thay đổi phương hướng, một trận thiên toàn địa chuyển, anh cứ như vậy nắm lấy hai chân cô lôi cô bật dậy đối mặt với chính mình.

Tuy rằng cô gầy yếu, nhưng lại kinh ngạc trước sức lực của anh, đáy lòng bắt đầu ẩn ẩn sợ hãi, nếu Thiệu Đình muốn giết chết cô thật đúng là dễ như trở bàn tay.

Tư thế đối diện nhau, khiến Cố An Ninh không thể không nhìn chăm chú vào đôi mắt đen của anh, bên trong đó là sự âm trầm lạnh lẽo, giống như không có bất kỳ tình cảm gì với ai vậy.

Trên người Thiệu Đình vẫn còn mặc quần áo, trừ bỏ lồng ngực rắn chắc bị lộ ra ngoài, ở những chỗ khác có thể xem như chỉnh tề, điều này làm cho sự sợ hãi của Cố An Ninh thoáng cái giảm đi không ít, ít nhất không cần phải xấu hổ đối diện với cơ thể trần trụi của anh.

Không muốn nhìn anh, lại bị anh nằm lấy cằm ép quay trở lại.

Trong mắt Thiệu Đình đã hiện lên mưa trền gió dữ, khóe miệng vẫn ôm lấy ý cười thản nhiên như trước: “Nhớ tới Bạch Thuật Bắc sao? Em nói xem, hiện tại tôi có năng lực động đến hắn ta không?”

Cố An Ninh bất khả tư nghị mở to đôi mắt, đôi môi hơi run rẩy, sắc mặt càng trở nên tái nhợt: “Thiệu Đình!”

Thiệu Đình vẫn cười như không cười nhìn cô chăm chú, thấy phản ứng của cô càng kịch liệt, ánh mắt càng thêm thâm thúy. Gương mặt đẹp đẽ cách cô gần hơn một ít, nụ cười mang theo sự khát máu tàn nhẫn: “Không muốn tôi động đến hắn? Như vậy hãy mở to mắt ra, nhìn kỹ xem người đàn ông bây giờ là ai.”

Anh kề sát tai cô, ngữ khí ái muội, đôi môi hoàn mỹ gằn từng chữ: “Nhìn xem tôi ‘muốn’ em như thế nào, bảo bối.”

***

Trước kia Cố An Ninh còn ôm hy vọng xa vời rằng Thiệu Đình vẫn còn có lương tâm, dù sao qua nhiều năm như vậy cô vẫn còn giữ thói quen với một Thiệu Đình ôn hòa vô hại. Đời này tuy rằng cô găp một vài chuyện đáng buồn, nhưng tóm lại vẫn chưa từng gặp qua người nào quá xấu xa cả, cho nên trong tiềm thức vẫn nguyện ý tin tưởng – bản tính của con người vốn lương thiện.

Có lẽ là do được ba bảo hộ quá tốt chăng? Lúc này Cố An Ninh mới được sự hiểm ác này chính là được ẩn giấu phía sau mà thôi, tựa như Thiệu Đình giờ phút này, anh khiến cô chứng kiến được hết thảy mọi thứ dơ bẩn mà cả đời này ba cô đã khổ tâm che giấu.

Hơi thở của Thiệu Đình quanh quẩn quanh chóp mũi cô, mang đến một loại hương vị tuyệt vọng, âm thanh phảng phất như đến từ địa ngục: “Có lẽ do trước kia tôi đối với em quá tốt, Cố An Ninh, em vĩnh viễn đều không chịu học cách ngoan ngoãn nghe lời. Một khi đã như vậy, chúng ta đổi loại phương thức ở chung đi.”

Cố An Ninh vặn vẹo thân mình muốn tránh né môi lưỡi của anh, cảm giác được ngón tay anh vuốt ve những đường cong trên đôi chân trần, cảm giác khác thường kia giống như bị thứ gì đó dính dớp trên người.

Vùng không ra, thoát không được, sự liếm mút giống như hút trọn sinh lực mạng sống của cô.

Sự tồn tại của Thiệu Đình dường như là vì phá hủy ý chí của cô một cách triệt để.

Thân hình cường tránh của anh áp chế cô, quần dài dưới thân đã bị kéo ra và ném sang một bên một cách thô bạo, cô bất lực, ở dưới thân anh như một con rối không có suy nghĩ, vải quần tây ma sát làn da non mịn của cô, cảm xúc với khuynh hướng mâu thuẫn khiến cho lỗ chân lông trên toàn thân cô như giãn nở ra.

***

Suốt đêm Thiệu Đình mang cô về thành phố Dung, trên người Cố An Ninh mặc một bộ đồ mới, là Thiệu Đình mang đến, có thể thấy anh đã dự liệu từ trước cả rồi.

Cố An Ninh đã không còn muốn nghĩ đến việc phỏng đoán đến tột cùng anh là dạng người gì, chuyện này đã không còn quan trọng, quan trọng là cô đã nhận ra được sự thật. Cô đối với Thiệu Đình vẫn còn chút tình nghĩa, nhưng Thiệu Đình lại không như vậy, cho nên cô vẫn là nên học thông minh một chút đừng đi khiêu khích anh, cũng đừng ngỗ nghịch anh, ít nhất, là ở trước khi cô hoàn toàn trở nên mạnh mẽ.

Cố An Ninh bị anh ôm vào trong lòng, mặc kệ toàn thân cô đều run rẩy kịch liệt, cũng bất kể trên thái dương cô chảy xuống bao nhiêu mồ hôi, Thiệu Đình đều làm như không thấy, anh chỉ ôm cô, trêu đùa đầu ngón tay của cô, thỉnh thoảng lại ấn một nụ hôn xuống khóe môi, giống như là cực kỳ yêu thương cô vậy.

Cố An Ninh nhìn gương mặt tái nhợt không biểu tình của mình qua ảnh phản chiếu trên gương, qua thật lâu mới nhỏ giọng: “Sau này tôi sẽ không chạy trốn nữa, xin anh hãy đồng ý với tôi một chuyện.”

Thiệu Đình yên lặng, sau đó mới nói: “Được.”

Cố An Ninh bất ngờ nhìn anh một cái, chạm phải ánh mắt đầy vẻ sâu xa của anh liền rất nhanh xoay mặt sang một bên: “Tôi còn chưa nói đó là gì cả.”

Thiệu Đình nở nụ cười trầm thấp, ôm cô chặt thêm một ít: “Chỉ cần em không chạy, những chuyện khác tôi đều đáp ứng em.”

Advertisements

12 thoughts on “[Máu đọng] – Chương 7

  1. Bạn ơi bạn có thể làm tiếp Bộ máu đọng được ko?
    Thực sự mình rất thích truyện này.
    Mong rằng bạn sẽ tiếp tục Bộ này thực sự mình thấy rất hay bạn đừng bỏ nhé
    Mình thấy truyện của phong tử Tam Tam Bộ nào cũng hay hết.
    Căm ơn bạn nhé!

    • Bạn editor truyện bận học nên bạn ấy chưa làm tiếp truyện được bạn ạ, thông cảm bạn ấy cũng nóng ruột nhưng thật sự là bị chương trình học quay cho chóng mặt luôn 😦

  2. Sao truyện nào của phong tỷ, nam chính cũng có chút tâm lý biến thái thế hả trời. Phục cách yêu của các anh wá. Đỡ ko nổi à nha 😒😒

  3. thanks KT nhé!
    truyện hay lắm nhưng mà kiểu người như nam 9 trong truyện làm ta thấy sợ sợ…..cảm giác như sống với nỗi sợ khi gặp người đó mỗi ngày thật là mệt….hix hix…hihi….

Ra bụi chuối tâm sự với Khuynh Thành nhé?

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s