[Máu đọng] – Chương 4

1132057173e8ff3232o

 Máu đọng

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Chương 4

Edit: AM ω Beta: KT

Cố An Ninh nhìn phong cảnh ngoài cửa xe, tâm tình cực kỳ phức tạp.

Thứ mà Thiệu Đình muốn cho cô xem, lại là một nơi, vốn là một nơi không có gì đặc biệt, nhưng mà cái địa chỉ kia, chỉ một cái liếc mắt đã khiến cô giật mình. Những nơi mà cô đến trong hơn hai mươi năm qua vốn có thể đếm được trên đầu ngón tay, cho nên không có chỗ nào mà cô không nhớ rõ, nhưng địa chỉ này, dĩ nhiên lại khiến cho cô cảm thấy quen thuộc một cách khó hiểu.

Nhưng mà, cô có thể xác định rằng mình chưa từng đi đến đây, một thị trấn bé nhỏ hẻo lánh ở thành phố Dung, Thiệu Đình nói lúc trước ba cô thường đi đến đó, hơn nữa lại đưa cho cô không ít vé tàu hỏa.

Cố An Ninh đếm thử, chia đều ra thì mỗi nửa tháng ba cô sẽ đi đến đó một lần, nhưng mà tất cả những việc này cô lại không hề hay biết dù chỉ là một chút.

Điều này càng làm cho lòng cô bất an, dường như chuyện ba mất tích đã ngày càng khó bề phân biệt, hơn nữa một điều hiển nhiên là, ba có việc gạt cô.

Cố An Ninh định nâng tay xoa mi tâm, vừa kéo chợt nghe thấy tiếng còng tay kêu lên thành tiếng, cô bất đắc dĩ quay đầu nhìn về phía người đàn ông bên cạnh: “Có thể cởi bỏ ra được không?”

Thiệu Đình vẫn không mở mắt, nhưng Cố An Ninh biết là anh không ngủ, quả nhiên rất nhanh đã nghe thấy anh lãnh đạm mở miệng: “Tôi không tin em được.”

“……” Cố An Ninh oán hận xoay người, cũng nhắm mắt lại chợp mắt.

Cô biết rõ không thể tin tưởng Thiệu Đình, hơn nữa dạng đàn ông như Thiệu Đình thật sự giống như được kết hợp từ ác ma và kẻ điên, làm việc gì cũng không ấn theo lẽ thường, ví dụ như đêm hôm qua, cô ngủ rất an ổn, nhưng lúc sáng dậy khi vào phòng tắm mới phát hiện trên cổ tay để trần của mình có rất nhiều vết hồng mờ ám, ngay cả mặt dưới đáy quần cũng có chất lỏng quỷ dị đọng lại, mới nghĩ lại mà cô đã cảm thấy rợn người.

Còn có người đàn ông nào vô sỉ hơn cả Thiệu Đình sao? Dâm loạn cô lại còn dùng mê hương với cô nữa!

Nhưng mà Cố An Ninh biết, trước mắt xác thực cô không có ai đáng để tin được, ba mất tích ba tháng, rốt cục đã xảy ra chuyện gì thì cô không hiểu rõ, nhưng dường như tất cả còn phức tạp hơn so với những gì mà cô tưởng tượng được, có lẽ ba đã sớm gặp phải nguy hiểm rồi.

Cố An Ninh dùng tay kia sờ sờ cổ, ánh mắt thản nhiên nhìn về phía cửa cổ.

Trong đầu cô thoáng hiện lên một bóng người nào đó, có lẽ là theo bản năng, lúc xảy ra chuyện người đầu tiên mà cô muốn tìm luôn là anh. Nhưng lần trước đi tìm anh, anh đã cự tuyệt rất rõ ràng, anh đã kết hôn, cũng không hy vọng gặp lại cô.

Cố An Ninh có chút khổ sở, dùng sức hít hà mũi, bất chợt trên người lại nhiều thêm một chiếc áo khoác.

Cô hoảng sợ, quay đầu thì nhìn thấy sườn mặt không chút biểu tình của Thiệu Đình: “Đừng để tôi thấy bộ dạng này của em, muốn khóc hay là nhớ đến người đàn ông khác thì che mặt vào.”

Cố An Ninh khó tin nhìn anh, trong lòng bất chợt nảy lên cảm giác tức giận khó hiểu, lập tức ném trả chiếc áo khoác lại lên người anh, ngữ khí còn lạnh đạm hơn cả anh: “Không cần! Ngửi thấy hương vị của anh thì dù tôi có tâm trạng thế nào cũng mất hứng cả!”

Nhiệt độ trong xe chợt như hạ xuống đến âm độ, Diệp Cường lén nhìn Cố An Ninh từ kính chiếu hậu, vừa khiếp sợ lại vừa hơi đồng tình.

Thiệu Đình từ từ quay sang, đáy mắt như chất chứa sóng to gió lớn, Cố An Ninh khiêu khích anh xong rồi nghĩ lại lại có chút sợ hãi, nhưng mà vẫn không chịu yếu thế, thẳng lưng thản nhiên nhìn lại anh.

Thiệu Đình âm u nhìn chăm chăm cô, nhưng lại nói với Diệp Cường: “Dừng xe ở phía trước đi.”

Diệp Cường đồng tình nhìn Cố An Ninh, Cố An Ninh nhẹ liếc mắt ra cảnh trí bên ngoài cửa cổ, nơi này đúng là một nơi yên lặng nhất bên ngoài ngoại ô, cô không biết Thiệu Đình sẽ thu thập cô kiểu gì, chẳng lẽ là tiền dâm hậu sát sau đó vứt thây nơi hoang dã? Hoặc là trực tiếp đá cô xuống khỏi xe?

Nhưng mà Thiệu Đình lại ngoài dự đoán của cô, anh chỉ xuống xe rút một điếu thuốc ra hút, chờ mùi thuốc bay hết mới mở cửa lên xe.

Cố An Ninh nghĩ, có lẽ nào cái người tên Thiệu Đình này tâm trạng lại không được vui hay sao? Bình thường đàn ông làm những nghề này ít nhiều nhân cách cũng có chút thiếu hụt, có khi còn có cả bệnh tâm lý nghiêm trọng, về sau cô cần phải thận trọng hơn mới được, trăm ngàn lần đừng trêu chọc anh.

Cố An Ninh nghĩ vậy, liền giả vờ làm như đang ngủ, nghiêng đầu tựa vào kính xe, không chú ý đến động tĩnh của anh.

Ngủ không bao lâu, tự nhiên lại có chút ủ rũ, nhưng rất nhanh trên ngón tay lại cảm giác được sự lạnh lẽo, cô biết đó là cái gì, vẫn tự cố nhẫn nại.

Tay của Thiệu Đình thoạt nhìn thì rất ấm áp, nhưng mỗi lần chạm tới đều mang theo một cảm giác lạnh lẽo tận xương, giống như giờ phút này, anh tinh tế ngắm nhìn bàn tay cô, dường như đang rất ngạc nhiên, lại còn dùng ngón tay mình để vuốt ve nó nữa.

Cố An Ninh từ từ nhắm hai mắt, tự nhủ với bản thân, cứ coi như là bị chó cắn một miếng đi –

Không ngờ giây tiếp theo Thiệu Đình thật sự đem tay cô bỏ vào miệng mình! Tim Cố An Ninh như ngừng lại, cảm giác ẩm ướt truyền từ đầu ngón tay tới khiến cô cả kinh mở mắt, sau đó cô cảm nhận được đầu lưỡi anh mềm mại, liếm nó.

Gã đàn ông này thực sự cho mình là chó sao?

“Anh cái gã cuồng d*m này!” Cố An Ninh suýt nữa là đã nhảy dựng lên rồi, đáng tiếc vì bị còng với anh cho nên không thể tránh xa ra, tay lại còn bị đặt ở trong miệng anh không thể động đậy, cô tức giận đến hai má đỏ bừng, đối mặt với anh.

Thiệu Đình hơi híp mắt, đáy mắt không hiện rõ cảm xúc: “Em còn mắng tôi một câu nữa, chỗ bị liếm sẽ là chỗ khác, tin tưởng rằng em sẽ càng bất ngờ hơn đấy.”

Cố An Ninh vừa tức vừa vội, bắt đầu nói chuyện một cách khó kìm chế: “Vô sỉ, anh quả thực là một tên bệnh d*m thần kinh lại biến thái!”

Vốn từ ngữ mắng chửi người của cô có hạn, mắng bao nhiêu cũng không có chút uy hiếp nào cả.

Thiệu Đình vô tình nhếch môi lên, lập tức cùng răng cắn ngón tay cô.

Thật ra thì cũng không đau, nhưng mà Cố An Ninh vẫn cố sức kháng cự anh, hơn nữa hành động sắc tình quá mức như vậy, dường như cô bị bức đến sắp phát điên lên rồi. Cô định dùng sức rút tay về, thì Thiệu Đình liền lạnh như băng bỏ tay cô ra.

“……” Cố An Ninh xác định người đàn ông này chính là một kẻ điên.

Thiệu Đình tâm trạng vui vẻ ngồi ngay lại, khóe miệng anh vẫn còn giữ nụ cười mỉm: “Cắn em một cái, tâm trạng tốt hơn nhiều, đừng chọc tôi nữa, lần sau tôi sẽ cắn ác hơn đấy.”

***

Xe vừa đến huyện S, Cố An Ninh liền là người đầu tiên xuống xe, cô không ngu đến mức bỏ chạy vào lúc này, Thiệu Đình đồng ý tháo còng cho cô, chứng minh rằng anh nhất định còn  chiêu gì đó nữa.

Cô nhìn kỹ khu tiểu thành xa lạ này, nơi nơi đều là một hơi thở im lặng, nhưng mà hình như cô thật sự chưa từng đến đây, rốt cục là có chuyện gì xảy ra?

Thiệu Đình chậm rãi đi đến bên cạnh cô, hơi liếc mắt nhìn cô một cái: “Mặc áo khoác vào.”

Cố An Ninh nhớ đến việc này thì lại đầy bụng tức, không biết Thiệu Đình phát điên cái gì, lại cho cô mặc một bộ đồ đen kín mít như đồ tang, trời nóng như vậy, lại bọc cô giống như một cái bánh chưng.

Cố An Ninh không muốn bị cắn nữa, cho nên thành thật mặc áo khoác vào, lúc này Thiệu Đình mới vừa lòng dẫn cô đi đến địa chỉ trong giấy.

Đây là một khu nhà trệt, tiểu thành được quy hoạch khá chậm chạp nên mấy dãy nhà trệt cũ này còn chưa được dỡ bỏ. Cô đi theo Thiệu Đình vào một con ngõ nhỏ vắng lặng, anh đi trước cô không xa, tư thái nghiêm túc, có thể nhìn ra được, anh là một người đàn ông có tính cảnh giác rất cao.

Còn Diệp Cường thì đi sau cô, vẻ mặt ngưng trọng, không khí khác thường này khiến cô cũng trở nên khẩn trương.

Điều khiến Cố An Ninh kinh ngạc là, Thiệu Đình trực tiếp đẩy cửa một khu viện, đây là một đình viện được quét tước sạch sẽ, bên trong trồng không ít hoa lan, được sắp ngay ngắn trong vườn, trong viện nơi nơi đều tràn ngập khí tức của người đọc sách.

Đứng ở cửa viện ngây người một hồi lâu, nơi này cô có ấn tượng, rất quen thuộc, giống như đã từng xuất hiện trong giấc mơ của cô vậy. Nhưng vấn đề là ở chỗ này, cô chưa từng đến đây bao giờ, đây là lần đầu tiên.

Trong viện, dưới tàng cây lê có một người phụ nữ đang ngồi, tuổi đã cao, mái đầu đã hơi hoa râm, dường như bà đang chờ bọn họ, nhìn thấy Thiệu Đình đi vào liền e dè đứng lên.

Cố An Ninh không có thời gian quan sát thử bọn họ đang nói cái gì, đáy lòng cô đang rung động một cách mãnh liệt, nơi nơi của chỗ này có chút ấn tượng đi vào đầu cô một cách mơ hồ, nhưng mà lại không rõ lắm đến tột cùng đó là cái gì.

Sau đó cô mơ hồ nghe thấy giọng nói đã cố tình hạ thấp của người phụ nữ kia: “Là cô ấy sao?”

Cố An Ninh nghi hoặc quay đầu lại, chống lại ánh mắt của người phụ nữ trung niên kia, đối phương khi nhìn thấy mặt của cô thì nao nao, vội quay đầu đi, tiếp tục thấp giọng nói chuyện với Thiệu Đình: “Vào nhà nhìn xem thử đi, tôi đã dọn dẹp cả rồi.”

Thiệu Đình quay đầu nhìn Cố An Ninh, Cố An Ninh bỗng nhiên cảm thấy tim mình đập nhanh, trong lúc thất thần, chân đã bất giác đi theo.

Căn phòng này không được xem là lớn lắm, nhưng bố trí bên trong rất… có hương vị? Hương thơm ấm áp và mùi mực thoang thoảng khắp phòng, góc tường có một giá sách, trên đó có đầy đủ loại sách.

Cố An Ninh đứng ở cửa, không dám đi vào, bởi vì cô liếc mắt một cái liền nhìn thấy bài vị ở giữa phòng khách.

***

Đây là nông thôn, tập tục tự nhiên có vẻ truyền thống cũ kỹ.

Cố An Ninh đi theo Thiệu Đình vào thắp hương, cô giương mắt nhìn, phát hiện trên bài vị lại trống trơn, không đề tên, nếu không phải màu ánh sáng của bài vị này đã cổ xưa, sợ là cô đã hiểu lầm rồi.

Thiệu Đình cũng không giải thích gì với cô, nhưng người phụ nữ trung niên kia lại nói với cô không ít tin tức hữu dụng: “Tôi được Cố tiên sinh thuê đến để quét tước khu viện này, ba tháng trước Cố tiên sinh đã đến đây một lần, bình thường ông ấy rất ít khi qua đêm ở đây, lần đó lại ở đây tận hai ngày. Chẳng qua lần đó đến đây tâm trạng ông ấy không được tốt lắm, sao lại có thể không thấy tăm hơi đâu cả chứ?”

Ánh mắt Cố An Ninh nhìn bài vị kia đầy phức tạp: “Vậy, cô có biết ông ấy là ai không?”

Ông hoặc là bà? Bây giờ trong đầu Cố An Ninh đã hoàn toàn rối loạn, người ba cô vốn nghĩ rất đơn giản, có lẽ cũng có một mặt khác mà không muốn ai khác biết đến.

“Tôi không biết nữa.” Người phụ nữ trung niên ngại ngùng cười, “Tôi cũng chỉ là trông coi giúp người ta, chỉ cần quét tước sạch sẽ, đừng để mất mát thứ gì là đủ.”

Cố An Ninh há miệng thở dốc, cuối cùng mới giật giật khóe môi mỉm cười nói: “Cảm ơn cô, nếu ba cháu trở về, xin cô nhất định phải nói cho cháu biết.”

Rời tiểu viện vừa xa lạ lại vừa quen thuộc kia, Cố An Ninh giẫm lên nền đá trên mặt đường, quay đầu nhìn cửa viện vài lần, tâm trạng gần như trở nên trầm trọng hơn.

Có lẽ nhiều năm như vậy, hoàn cảnh cuộc sống của cô vốn chỉ là một âm mưu, người lừa cô không chỉ có Thiệu Đình, mà còn có cả ba, hoặc là những người khác. Cố An Ninh bất giác kéo chặt áo khoác trên người, ngõ nhỏ tràn ngập dòng khí lạnh.

Thiệu Đình chầm chậm bước đi, không chút để ý đưa áo khoác qua, Cố An Ninh nâng tay ngăn lại: “Tôi không muốn ngửi thấy mùi hương của anh.”

Thiệu Đình chững lại chốc lát, nhìn gương mặt nhỏ tái nhợt của cô, một đôi mắt đen kinh sợ lại cảnh giác nhìn anh, cuối cùng cũng không nói gì, lại lạnh giọng nói với Diệp Cường ở phía sau: “Đưa áo khoác cậu cho cô ấy.”

-oOo-

Advertisements

2 thoughts on “[Máu đọng] – Chương 4

  1. Nữ9 chữi hay lắm , tr cuả tac giả này nam9 ko có anh nào là đứng đắn cả toàn là biến thái siêu cấp

Ra bụi chuối tâm sự với Khuynh Thành nhé?

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s