I love you, I’ll kill you – Chapter 4.3 (END)

1016596_531547953559975_1760751173_n

I love You, I’ll kill You

Tác giả : Giản Ám

Chapter 4.3: I remember

Xếp chữ: Khuynh Thành

Tháng sáu, thi vào đại học, xong ngày đầu tiên tôi ngất xỉu trong trường, sau đó được đưa xuống phòng y tế, khi tỉnh lại trong ngực hơi tức, định xoay người xuống giường, nhưng lại phát hiện trong phòng y tế vẫn còn một vài học sinh khác, thậm người thậm chí còn chưa làm xong nửa bài, bọn họ la khóc, hy vọng các thầy cô có thể cho mình một cơ hội nữa, nhưng thầy cô nào có năng lực đó, chỉ thở dài lắc đầu, lại nói, “Sang năm thôi! Em à!” Khiến bọn họ khóc càng thương tâm hơn.

Ngày đó tôi dựa vào giường, nghe thấy tiếng khóc hỗn loạn mà nặng nề chìm vào giấc ngủ, tôi thật sự quá mệt mỏi, quá mệt mỏi.

Còn hai ngày thi vào đại học nữa, một ngày thi hai môn, tuy rằng thể chất tôi không được tốt lắm, nhưng may mắn là, hành vi của Lục Kiểm đã hoàn toàn bức sự chấp nhất vốn nằm sâu trong nội tâm tôi hiện ra, khiến tôi có thể bình tĩnh duy trì sự tập trung cao độ của mình. Mãi cho đến thi xong hai môn ngày sau, tôi thậm chí còn cảm thấy cơ thể mình đã trở lại bình thường.

Tôi chen trong đám đông ra khỏi trường, đi thoáng qua một cặp cha mẹ đang lo lắng cho con, tôi vội vã bước nhanh, trong lòng lại thật nhẹ nhõm, làm chuyện mà mình vẫn muốn làm, hơn nữa đã rất cố gắng để hoàn thành, đây không thể nghi ngờ là một loại vui sướng. Tôi không tự giác cười nhỏ ra tiếng, nhẹ nhàng nhảy chân sáo trên đường đi. Điện thoại rung lên, là của mẹ gọi đến,dường như mà không quen nói chuyện qua điện thoại, liền đi thẳng vào vấn đề, “Con thi xong chưa?” Tôi nghĩ hẳn bà đang gọi bằng trạm công cộng, bởi vì trên màn hình hiện lên một dãy số xa lạ, nhưng mà không có đứa con nào lại không nhận ra giọng mẹ mình, tôi cũng vậy.

“Thi xong rồi!” Tôi nói gọn.

“Vậy……” Bà ngập ngừng một chút, “Tối có trở về ăn cơm không?”

Tôi đang định trả lời, bất ngờ một trận gió phất qua, tôi nghiêng đầu nhìn thấy một chiếc xe hơi thể thao màu đen dừng ở bên chân, Lục Kiểm đeo kính mát màu trà, thong thả xuống xe, nhìn tôi cười cười, “MM, đi chơi với anh đi!”

Trong nháy mắt, điện thoại của tôi cơ hồ bị bóp nát, tôi hoang mang bối rối nói, “Mẹ, đừng chờ cơm con!” Sau đó lập tức tắt máy, ngồi lên xe anh.

Lục Kiểm miệng vẫn còn ngậm thuốc, thấy tôi lên xe liền nhả ra, sau đó khởi động xe, tôi còn chưa gài thắt dây an toàn, đã cảm thấy người bật ra sau, xe anh giống như mũi tên phóng tới.

Anh không hỏi tôi thi ra sao, tôi cũng không hỏi anh kiếm đâu ra con xe này.

Anh hỏi: “Đói chưa?”

Tôi liền hỏi lại: “Đi đâu vậy?”

Anh cười cười, “Trước đi ăn chút gì đã, sau đó đưa em đi ngắm pháo hoa ở đảo Cuồng Hoang, buổi tối ngủ lại khách sạn, ở đó có một SPA, có một SPA trị liệu danh tiếng đến đó, chúng ta đi thử đi!”

Tôi hơi ngây người, cẩn thận xê dịch thân thể, nhìn anh vài lần, lại dần lại dần, dựa vào bờ vai anh, hoàn toàn dựa vào.

Anh nửa ngày không lên tiếng, sau đó mới nhả được một câu, “Anh đang lái xe đấy!”

Đảo Cuồng Hoang rất náo nhiệt, anh nói ở đây lúc nào cũng đông đủ như vậy, PARTY của mấy kẻ có tiền, yến hội của đám tinh anh, tiết mục ghép đôi thân cận, chơi trò chơi phiêu lưu, câu lạc bộ đêm, đáng chú ý nhất chính là SPA thủy trị liệu, tất cả những hoạt động thịnh hành gì ở đây đều có đủ.

Lục Kiểm dừng xe trước một khách sạn, lúc xuống xe anh nói với tôi, “Chơi thì chơi, chứ đừng mê!”

Tôi gật đầu, nắm chặt áo anh.

“Đừng khẩn trương! Nha đầu ngốc!” Anh buồn cười xoa xoa đầu tôi, chúng tôi đi dọc theo một con đường đá cuội nhỏ, cuối đường là một nhà hàng lộ thiên, có lẽ anh đã đặt chỗ trước, chúng tôi ngồi xuống, phục vụ bắt đầu bê đồ ăn tới. Đồ ăn đều là do anh gọi, anh nói sống phóng túng chính là sở trường của anh.

Lúc ăn chúng tôi rất ít khi nói chuyện phiếm, đa số thời điểm tôi chỉ nhìn xung quanh, thỉnh thoảng lại nhìn anh một lần. Đôi khi anh cũng đắc ý hỏi tôi, “Ngon không?” Tôi vừa ăn vừa nói ngon, anh sẽ gắp đầy đồ ăn vào bát tôi. Anh cảm thán, “Ăn hoài ăn mãi đồ ăn Trung Quốc vẫn là ngon nhất!”

Cơm nước xong xuôi anh dắt tay tôi đi ra bãi cát, bên kia có rất nhiều cô nàng mặc bikini đánh bóng chuyền với một đám đàn ông. Đám đàn ông này nhìn thấy ngực và mông bọn họ, liên tiếp la hét.

Nhưng khi chúng tôi đi ngang qua đó, Lục Kiểm ngay cả một cái liếc mắt cũng không có, chỉ ôm lấy tôi đi về phía trước, mãi cho đến khi thủy triều thấm ướt giày chúng tôi, anh mới dừng lại. Anh không nói lời nào, nhìn lên không trung. Bỗng nhiên một luồng sáng hồng vút lên giữa trời, sau đó một tiếng ‘Bùm’ truyền đến. “Pháo hoa!” Anh nói.

Rất nhiều pháo hoa nở rộ trong không trung, sắc màu rực rỡ, không ngừng lóe sáng.

“Bỗng nhiên phát hiện, đã lâu lắm rồi em chưa ngắm pháo hoa……” Tôi nói. Tôi nói xong liền nhìn xuống tay anh, tay anh vẫn buông thõng bên người, “Anh không muốn nắm tay em sao?”

Mắt anh vẫn nhìn pháo hoa, sau đó túm mạnh lấy tôi, ôm vào trong ngực, nói: “Hư! Đừng nói!”

Tôi tựa vào ngực anh, nhắm mắt lại, hít thật sâu. Lục Kiểm……

Ngày đó Lục Kiểm dẫn tôi đi chơi khắp nơi, chơi rất vui vẻ, chúng tôi nói chuyện không nhiều lắm, đi một lát lại dừng lại, chơi đùa náo loạn đến rạng sáng, sau đó anh kéo tôi đến hội sở SPA thủy trị liệu kia, chỗ đó mở cửa 24 giờ. Tôi chưa từng xa xỉ như vậy, cũng không biết hội sở SPA lại tráng lệ nhường ấy, tôi thậm chí còn hoài nghi, cung điện của nhà vua cũng đến thế là cùng.

Thái độ của Lục Kiểm ngạo mạn đến cực điểm, chọn mấy loại trị liệu đắt tiền, khiến mấy cô tiếp tân kia cười không ngừng. Sau đó vị tiểu thư kia giới thiệu sơ qua cho chúng tôi về những phương thức trị liệu bí mật đó, tôi cùng Lục Kiểm hai người cởi hết quần áo nằm trên giường, để mặc tay bọn họ xoa bóp trên người.

Nói thật, ngoại trừ tôi và Lục Kiểm, còn có mẹ, chưa có người thứ tư nào chạm vào cơ thể tôi, hơn nữa cái chạm ấy lại như mang theo kỹ xảo, thi triển ma pháp giải trừ lo âu khẩn trương của tôi, còn có cả đau thương và chua xót.

Nhưng, ngay lúc tôi sắp ngủ đi, lại nghe thấy Lục Kiểm ở kế bên lỗ lãng cười nói, “Tiểu thư, biết chơi băng hỏa không?”

Vị tiểu thư kia ngẩn ra, nhất thời tỏ vẻ tức giận, “Tiên sinh, chỗ chúng tôi có nội quy, không phục vụ loại hình này!”

Lục Kiểm lại quẫy hai chân mà cười ha hả, “Không cái con mẹ cô!”

Vị tiểu thư kia bị hắn chọc giận đến hai mắt rưng rưng, cắn răng đứng một bên không nhúc nhích.

Lục Kiểm còn nói tiếp, “Không biết thì kêu ai biết đi vào!”

Tiểu thư kia vẫn đứng bất động.

Lục Kiểm suy nghĩ đánh giá cô ta một chút, “Hỏi lại một lần, biết chơi băng hỏa không?”

Tiểu thư kia trầm mặc vài giây, cuối cùng vẫn là gật đầu, “…… Biết!”

“Ha ha ha ha!” Lục Kiểm cười như điên, ngồi dậy nhìn tiểu thư kia, “Được rồi, đùa cô chút thôi, sao lại hoảng đến vậy? Cũng không nhìn xem, vợ tôi còn ở đây, tôi nào dám làm phản?”

Lúc này vị tiểu thư mát xa cho tôi thấy vậy, mới lấy lòng nói, “Thì ra vị này chính là phu nhân của ngài, thật trẻ tuổi nha, làn da cũng rất đàn hồi, tiên sinh ngài thật có phúc khí!”

Lục Kiểm hứng thú dạt dào quấn khăn tắm ngang eo từ từ bước tới, “Được rồi, hai người các cô lui ra, để tôi với vợ ở riêng một lát!”

Hai vị tiểu thư kia vừa đi ra, tôi liền trừng mắt nhìn anh, “Ai là vợ anh!”

Anh ngồi trên giường tôi, trên người tôi vẫn còn nhớp nháp cao mát xa, vừa trắng vừa mọn, ngón tay anh nhẹ nhàng vẽ lên đó.

“A……”

“Thoải mái không?”

“Ừ!” Tôi từ từ nhắm hai mắt, nghĩ nghĩ, rốt cục vẫn nhịn không được mà hỏi, “Lục Kiểm, băng hỏa là gì vậy?”

Anh cười rộ lên, “Là do người Hương Cảng sáng tạo ra, băng hỏa cửu trọng thiên, là một loại trò chơi khiến người ta mê đắm.” “……” Tôi quay đầu nhìn anh, anh vẫn còn mát xa cho tôi, tôi nói, “Dạy em đi!”

“Hửm?”

“Không phải anh muốn chơi hay sao? Dạy em, em làm cho anh!” Tôi xoay người, nói với anh.

Lục Kiểm không cười nữa, chỉ lấy khăn tắm phủ lên người tôi, “Đinh Kỳ, hôn anh một cái được không?”

Tôi không hiểu.

Anh đưa mặt lại đây, “Nụ hôn cuối cùng, có thể lâu một chút được không?”

Lúc này tôi mới hiểu được, anh đang tặng quà cho tôi, tặng cho tôi một khúc ly biệt hoàn mỹ mà ấm áp, có rượu ngon mỹ vị, có sênh ca phồn hoa, và cả khoảnh khắc huy hoàng kia nữa.

Anh là cao thủ tình trường, anh biết rõ ràng hiện giờ tôi khao khát cỡ nào, chúng tôi cho nhau nụ hôn cuối, tôi lại càng hy vọng mình có được một cái ôm cuối cùng, một lần kết hợp cuối cùng, tôi muốn, hơi thở anh nóng bỏng, nhịp đập như sấm si mê bên tai tôi. Nhưng anh lại hung hăng kiềm chế dục vọng lại, chỉ cho tôi, cùng với chính mình, một cái hôn dài.

Tôi thong thả tới gần anh, liều mạng kéo dài nụ hôn kia, khi chạm vào môi anh, đã trở thành một loại tuyệt vọng, tuyệt vọng đối với cuộc tình này, mà anh lại lập tức mút lấy lưỡi tôi, cướp đoạt tất cả ngọt ngào, thì ra tình yêu lại ngọt như vậy. Anh lại cướp đi tất cả.

Nụ hôn trằn trọc, thỉnh thoảng chúng tôi lại dừng lại nghỉ ngơi, sau đó lại tiếp tục, nụ hôn này, có thể dài thêm một tí hay không, dù chỉ là một chút, xin hãy thành toàn cho cuộc tình sâu nặng này của tôi……

Hôm sau ánh mặt trời chiếu khắp, Lục Kiểm lái xe đưa tôi về nhà, anh không nói gì cả, chỉ nở một cụ cười, sau đó lên chiếc xe thể thao màu đen tuyệt đẹp rời đi.

Tôi biết anh chuyển nhà, nhưng anh lại không cho tôi biết địa chỉ mới, tôi muốn trả lại điện thoại cho anh, nhưng anh nói, em hãy giữ lại đi! Có lẽ một ngày nào đó, anh sẽ tìm em.

Lúc ấy tôi liền nở nụ cười, nói, anh phải giữ lời hứa đấy, nhớ đến tìm em! Anh xoa xoa tóc tôi, nói với tôi, “Hẹn gặp lại, Đinh Kỳ!”

Hẹn gặp lại, Đinh Kỳ!

Cuộc sống không lãng mạng như tiểu thuyết, cũng không oanh liệt như truyện lịch sử, cuộc sống bình thường như đối với những con người nhỏ bé như tôi mà nói, sẽ rồi nhẹ nhàng quên đi, ngày thứ hai quên đi ngày thứ nhất, ngày thứ ba quên đi ngày thứ hai……, mãi cho đến khi chúng tôi quên hết tất thảy, thì sẽ phát hiện, những gì lắng đọng lại trong trí nhớ, chỉ là những hình ảnh đã khắc cốt minh tâm, đó là một ngày khi chúng tôi không còn quan hệ gì nữa đó.

Tôi đã muốn nói, Lục Kiểm, cho dùng chúng ta không còn gặp lại, cho dù những kỷ niệm giữa chúng ta rồi sẽ theo gió biến mất, em vẫn như cũ tin tưởng, nụ hôn quyến luyến kia, cả đời này, em sẽ không quên –

I always remember your last kiss. (Em sẽ vĩnh viễn nhớ rõ nụ hôn cuối cùng của anh.)

I love you. (Em yêu anh.)

-oOo-

Ebook sẽ đến sớm nhất có thể, cuối tuần nhé🙂

5 thoughts on “I love you, I’ll kill you – Chapter 4.3 (END)

  1. Cám ơn Khuynh Thành, bạn đã mang tác phẩm này đến với mọi người, trong đó có mình… Vào khoảnh khắc Lục Kiểm xuất hiện trước cổng trường đón Đinh Kỳ, mình đã mong rằng có 1 kết thúc đẹp giữa họ, rằng bằng 1 cách nào đó họ đã đến đc với nhau, nhưng vậy mà, cái còn lại sau cùng chỉ là nụ cười của Lục Kiểm, ký ức tình yêu của Đinh Kỳ và 1 mối tình không trọn vẹn… Đọc truyện của Giản Ám lúc nào cũng để lại cho người ta cảm giác như hụt hẫng, không cam lòng, cho dù 2 nhân vật chính có đến được với nhau nhưng những số phận xoay quanh họ luôn làm bạn phải suy tư, ray rức, dù bạn chẳng làm gì có lỗi với họ… Cái kết làm mình rất buồn, nhưng mình chấp nhận, vì cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng, tình yêu không phải là tất cả. Có thể, sau này, Đinh Kỳ sẽ trở về tìm Lục Kiểm, hoặc, Lục Kiểm sẽ đến tìm cô, khi đó một câu chuyện mới lại bắt đầu… Đáp án nằm trong lòng mỗi người, còn đối với mình, sau này họ sẽ hạnh phúc…

  2. lần thứ 2 vào nhà bạn để đọc lại bộ này T.T vẫn khóc như lần đầu đọc. một chuyện tình như pháo hoa, chỉ vụt sáng mau tàn nhưng ánh sáng pháo hoa ấy có lẽ k ai quên đc T.T mình rất thích giản ám, truyện viết vô cùng thực tế, đôi khi có chút quyết tuyệt nhưng mà đa phần ty trên thế giới này chẳng phải đều buồn thế sao🙂
    cảm ơn bạn đã đã edit, rất mong các bộ truyện tiếp theo của bạn ^^ (emo cười nhưng vẫn đnag khóc vì truyện)

  3. Chào Khuynh Thành,
    Mình là một silent reader của bộ này. Rất xin lỗi bạn vì giờ mới để lại comment🙂 Cảm ơn bạn vì đã bỏ thời gian edit truyện này, mình rất thích bản dịch này của bạn. Giản Ám là một trong những tác giả mình thích, ấn tượng với tác giả này từ hồi đọc bộ Thiếu niên vùng biên. Văn phong của tác giả này làm mình liên tưởng tới khói thuốc, một chút gì đó trưởng thành, một chút vị cay, xen lẫn vị đắng thêm một chút mờ mịt, hờ hững – là Giản Ám trong cảm nhận của mình. Rất tiếc là truyện của Giản Ám không được dịch nhiều lắm, mình lại ko đủ giỏi và kiên nhẫn để đọc convert😦 mong rằng có thể có cơ hội đọc nhiều truyện của Giản Ám hơn từ bạn🙂

    Kết thúc truyện ko biết nên gọi là HE, SE hay là OE nữa, nhưng mình thấy đó là một kết thúc đẹp cho cả hai (vì Giản Ám cũng có xu hướng thích làm mẹ kế lắm)

    PS: Hai câu cuối của Đinh Kỳ làm mình nhớ đến bài First love của Utada Hikaru ghê TT____TT

Ra bụi chuối tâm sự với Khuynh Thành nhé?

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s