I love you, I’ll kill you – Chapter 4.2

1043967_597083306998954_886044184_n

I love You, I’ll kill You

Tác giả : Giản Ám

Chapter 4.2: I remember

Xếp chữ: Khuynh Thành

Sức lực của tôi dần rút đi như bị tháo nước, mồ hôi tẩm ướt da thịt, ngay cả một câu nói đầy đủ tôi cũng nói không nên lời, chỉ thở thôi cũng đã mệt đến phát run.

“Đói không?” Anh thỏa mãn gối lên lưng tôi, thỉnh thoảng còn cố ý kéo tóc tôi.

Tôi gật gật đầu, “Đói, rất đói……”

Anh nở nụ cười, lấy một chén cháo Bát Bảo  từ trong cái túi trên bàn ra, trước đây chúng tôi thường xuyên ăn loại này, anh tựa vào một bên cầm thìa bón cho tôi, có đôi khi nước cháo nhẽo ra từ miệng tôi, anh liền cúi đầu mút vào miệng mình. Không ai, không ai giống như tôi vậy, ngay lúc thân thể còn bị trói mà vẫn ăn ngon miệng như vậy, khi cháo vào đến dạ dày, tôi nhịn không được mà rên rỉ lên.

Lục Kiểm khoanh chân ngồi một bên, một chén cháo Bát Bảo đã được anh bón hết sạch, “Cảm giác như thế nào? Có thích không?”

Anh hạ lưu hỏi tôi, tôi lại tức giận ngoảnh mặt đi.

Anh cười ha hả, “Nghỉ ngơi một chút, chúng ta lại làm!”

Tôi giật mình, “Anh giết em đi thì hơn, nếu mai mà anh không cho em đi thi, thì đời này em sẽ không tha thứ cho anh đâu!”

“Em làm thế nào để không tha thứ cho anh?”

“Không nhìn anh!”

“Còn gì nữa?”

“Không để ý đến anh!”

“Còn gì nữa?”

“Không cho anh chạm vào!”

“Ha ha, còn gì nữa?”

“……” Tôi quay sang, thấy anh đang thổi hơi lên người mình, hoàn toàn không để ý đến lời uy hiếp ngây thơ của tôi, sau đó, anh hỏi, “Đinh Kỳ, lúc gặp anh em nghĩ gì?”

“Em không nghĩ gì cả!” “Nói dối!” Anh thổi một cái, hất đầu một cái, “Em nghĩ đến đàn ông!” Thật ra khi đó tôi cũng không biết mình đã suy nghĩ cái gì, nhưng xác thực ngay từ đầu anh đã hấp dẫn tôi. Tôi nghiêng đầu đưa lưng về anh, hỏi ngược lại, “Vậy khi gặp em anh suy nghĩ cái gì?”

“Anh không suy nghĩ gì cả!” Anh nói, không chút do dự.

Tôi nghẹn lời, tôi không thể giống anh mà khẳng định rằng anh đang nói dối được, anh từng trải hơn tôi, tôi không thể nói rằng anh đã nhất kiến chung tình đối với một cô em gái cấp ba được.

“Thật vậy sao?” Trong hốt hoảng, tôi ngây ngốc hỏi.

“Thật!” Anh đáp, “Anh cũng không ôm ảo tưởng quá lớn đối với những cuộc gặp gỡ trong cuộc đời, bởi vì đường đời quanh co không biết bao giờ con người ta mới gặp nhau, cũng không biết khi nào thì ly biệt. Cho nên, anh không nghĩ gì cả!”

Nói xong anh áp vào, ôm lấy tôi, “Em thất vọng sao? Con gái bọn em đúng là thích mơ mộng, nhưng anh cũng thật hiếu kỳ, mơ mộng có thể thỏa mãn bọn em sao? Mơ mộng rồi sẽ tan biến! Đinh Kỳ, em biết không? Một ngày nào đó, khi em đã dần quen với bóng tối, rồi em cũng sẽ thay đổi quan điểm sống của mình mà thôi.”

Nghe vậy, tôi nhịn không được mà phát run, cuộn thành một cục ở trong lòng anh, anh liền ôm chặt lấy tôi, thì thào, “Hơn ba giờ rồi! Chúng ta ngủ một lát rồi lại làm tiếp!”

Tôi nhắm chặt mắt, nhất thời cảm thấy trong lòng vô cớ phát run, trống rỗng đến khó chịu.

Tôi không ngủ được chút nào cả, tuy rằng rất mệt, nhưng vẫn không thể ngủ được, cổ tay tôi đã sung huyết, bị cột trên đầu giường không còn chút sức lực nào, mà tư thế này lại khiến cả người tôi mỏi nhừ, vừa động cái đã không nhịn được mà run rẩy. Lục Kiểm nằm sau lưng tôi đã ngủ, hơi thở đều đều cùng với lồng ngực phập phồng của anh thỉnh thoảng phất qua tai tôi. Tôi không ngừng suy nghĩ, đến tột cùng là anh muốn dọa tôi sợ, hay là thật sự không muốn cho tôi thi vào Đại học, cứ tưởng tượng đến việc qua đêm nay, ngày mai khi thái dương dâng lên, là lúc tôi nên đoan đoan chính chính ngồi trong phòng học làm bài thi, dồn hết sức lực vào lúc đó để đạt được tương lai tươi sáng, mà tôi lại bắt đầu trằn trọc bất an, không thể nào đi vào giấc ngủ……

Tiếng đồng hồ treo tường vẫn vang lên tích tắc, bất tri bất giác tôi lại bắt đầu đếm nhẩm, một giây, hai giây, ba giây……, tôi cứ đếm, theo từng giây thời gian trôi qua, rốt cục tôi cũng không chịu nổi nữa, lâm vào kinh hoàng và bất an, rùng mình vài cái liên tiếp. Nhưng chỉ cần tôi run lên, Lục Kiểm liền vòng chặt cánh tay mà cọ cọ vài cái, cho tôi chút ấm áp. Anh vẫn đang ngủ khò khò, động tác này của anh tựa như một loại bản năng. Chỉ một động tác nho nhỏ như vậy, lại khiến tôi muốn khóc, oán anh hận anh, xót anh thương anh, vì cái gì lại làm như vậy?

Mãi cho đến bảy giờ tôi, anh vẫn không hề động đậy, mà lòng tôi đã như lửa đốt, tôi cần nghỉ ngơi, cần bình tĩnh, ngày mai đối với tôi mà nói có lẽ là ngày quan trọng nhất trong đời, cho nên tôi sợ hãi, ngẩng đầu nhìn tấm rèm nặng nề rũ xuống, che mất vầng trăng sáng, tôi thật sự sợ hãi.

Cộc cộc! Có người gõ cửa, sau đó tôi nghe thấy tiếng gọi, “Anh Lục!”

Lục Kiểm vẫn còn ngủ say, không có phản ứng, tôi vội vàng lay anh tỉnh dậy, người ngoài cửa lại đúng lúc gọi thêm một tiếng, lúc này Lục Kiểm mới mở mắt, không kiên nhẫn nói, “Gì!”

“Là em, Hoảng Tử, sắp 8 giờ rồi, đồ ăn anh em đã mua về, em mang vào đây!”

“Oáp!” Lục Kiểm cào tóc, trần truồng bò xuống giường, đi đến cạnh cửa, một tay mở khóa cửa, ánh đèn từ bên ngoài len vào theo khe cửa, tôi không nhìn rõ người đứng ở ngoài nói chuyện là ai, chỉ nghe thấy hắn nói, “Chỗ ở mới đã sắp xếp, hai ngày nữa là có thể chuyển qua được rồi!” Sau đó Lục Kiểm thản nhiên ừ một tiếng, sau đó đối phương lại thử hỏi, “Cô gái kia……”

Lục Kiểm cầm lấy cặp lồng liền đẩy cửa lại, “Mặc kệ, đừng xen vào! Kêu anh em nghỉ ngơi đi! Đừng có giống mấy thằng lưu manh hạ cấp cứ đến trước cửa phòng anh đây mà chảy nước miếng!” Nói xong một tiếng ‘cạch’ vang lên, anh đã khóa cửa.

“Ăn cơm đi!” Anh đem cà mèn đặt lên bàn trà, một mùi thơm của cơm xông vào mũi tôi.

“Cởi trói cho em đã!” Tôi hốt hoảng nhìn anh.

“Anh bón cho em!” Anh nói.

“Em không muốn anh bón!”

Anh cười cười, nhưng không nhiều lời, vươn tay cởi sợi dây vải cho tôi, đôi tay đột nhiên được thả lỏng, tôi không thể thích ứng ngay lập tức, ngay cả đứng dậy cũng không được, anh bật cười, kéo tôi qua, “Ăn đi!”

Tôi xê dịch người, ngồi cạnh bàn trà bắt đầu ăn, lâu rồi chưa ngửi lại hương vị dầu mỡ, chỉ cảm thấy cặp lồng cơm này ngon đến không ngờ, tôi lang thôn hổ yết, mà anh chỉ ngậm điếu thuốc, ngã vào giường vừa hút vừa nhìn tôi.

“Anh không ăn?”

“Anh không đói bụng!”

“Ờ……” Tôi không biết trả lời như thế nào, mà anh ở sau lưng nhìn tôi, vì vậy tôi xoay người, ngồi xếp bằng ngồi trên giường, vừa ăn vừa nhìn anh.

“Muốn nói chuyện phiếm không?” Bỗng nhiên anh lên tiếng.

“Ha ha!” Anh vô tâm cười cười, “Anh đây, từng bán mấy đứa con gái, bọn chúng so với em còn nhỏ hơn nữa đấy!”

Một câu của anh khiến tôi cả kinh, mặt tôi nhất thời nóng lên, anh lại giống như không có việc gì mà nói tiếp, “Em có biết không, bán người cũng cần có học vấn, tuổi tác, diện mạo, bán cho ai, cho má mì, hay là mấy kẻ nông dân không biết đến giá cả thị trường, dù nam hay nữa, vận mệnh của bọn chúng, chỉ cần mấy câu bâng quơ của bọn anh – cứ như vậy mà được quyết định! Lần đầu anh bán người cũng rất run, luôn mơ thấy đứa con gái đó đang khóc, trong lòng luôn lo sợ mình để lại giấu vết gì khiến bọn cớm bắt được. Sau đó làm lâu lần, mặt ai cũng không còn nhớ, cả đứa con gái kia cũng vậy! Anh không bao giờ nhớ đến cô ta nữa, giọng nói non nớt, tên của cô ta, tiếng kêu hoảng sợ của cô ta, anh cũng không nhớ, bởi vì anh phát hiện, thì ra bọn họ đều giống nhau, cùng độ tuổi, cả những tiếng kêu, không có gì đặt biệt cả!”

Tôi nhìn ánh mắt anh, tối đen như mực, không thấy gì cả, khiến cho người ta mơ hồ cảm nhận được bên trong nó là vẻ khát máu và tuyệt vọng sâu thẳm.

Anh phun ra một ngụm khói, không hài lòng với sự kinh ngạc của tôi, anh cười, tự mình tiếp tục độc thoại. Anh gảy rớt tàn thuốc, lại tiếp tục, “Nói thật, bán một người sống không đáng giá bao nhiêu tiền, đem người đó mổ ra lấy nội tạng, đó mới chính là vô giá. Em nói xem có kỳ hay không? Vì sao lại như thế, anh nói cho em biết, bởi vì giết người là biến thái! Không phải ai cũng dám làm vậy. Nhưng mà, ai sẽ mua nội tạng con người? Ai sẽ? Còn không phải những kẻ có tiền lại giả vờ đạo mạo nhưng không khác gì sát nhân đó sao.”

Nghe đến đó tôi quả thật muốn nôn, cả người đều rét run, không dám nhìn anh, chỉ cúi đầu nhìn cặp lồng cơm, “Nhưng mà, không phải trong bệnh viện đều có người tình nguyện hiến nội tạng sao? Trên báo cũng viết rất nhiều chuyện tương tự, khiến người ta phải cảm động!”

“Ha ha!” Anh nhàm chán cười cười, sau đó vươn người qua, nhìn tôi không khoảng cách một gang tay, “Đủ sao?”

Tôi sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng anh đã giật lấy cặp lồng cơm trong tay.

“Đương nhiên là không đủ, cho nên sẽ có những cách khác tồn tại, chỉ cần có tiền, sẽ có rất nhiều người chịu làm!” Nói xong anh đẩy tôi ngã ra, ngồi dạng hai bên hông tôi nhìn xuống: “Kẻ có tiền không muốn phạm pháp, bọn họ chỉ cần ném tiền cho kẻ khác phạm pháp là được rồi! Biết không? Bọn anh đã sớm sống trên đám tiền này rồi, đã sớm không thể gượng dậy nổi ròi.”

Tôi không thể nói được gì, chỉ có thể nhìn anh chậm rãi đến gần, nụ hôn rơi rụng, từ từ hấp dẫn tôi, sự chấn động trong lòng đã vượt qua khoái cảm, cho nên tôi không thể có phản ứng gì, giống như một người chết mặc anh chơi đùa.

Hai kéo hai tay tôi, trên đó sớm bị băng vải xiết đến chảy máu, anh dùng hai tay mình dạng tay tôi ra, sau đó, tự mình tìm kiếm khoái cảm.

“Nói gì đi! Đinh Kỳ, anh muốn nghe thấy giọng nói của em!” Anh vùi đầu nói.

Nói cái gì? Nói cái gì đây! Tôi bắt đầu điên cuồng lắc đầu, tựa như mấy đứa con gái uống thuốc lắc ở quán bar, hận không thể lắc cho văng bộ óc trống rỗng kia ra. Mà anh chỉ cười ha hả, thong thả đi vào cơ thể tôi, như gần như xa mà khiêu khích.

“Đinh Kỳ, Đinh Kỳ, đừng ngủ, anh đã nói rồi, nếu em ngủ, anh sẽ bóp chết em!”

Yêu ma, thế giới này vốn tồn tại yêu ma, nó ngủ đông trong cơ lòng mỗi người, của bạn, của tôi, của anh, bất cứ lúc nào chúng ta cũng có thể đánh mất chính mình, một khi chúng ta bị mê hoặc, thì chúng nó sẽ xâm lấn. Tôi không thể lại đi yêu những khoái cảm mà Lục Kiểm mang lại cho mình, giờ khắc này, tôi dùng hết thảy sức lực để chống cự, thế nhưng đối diện với ánh mắt tối đen của anh, trong giây phút đó, tôi mới hiểu được, Lục Kiểm chính là muốn tôi biết, một khi không có quan hệ gì với tình yêu, tình (tình = tình dục), ở đây chẳng qua chỉ là một trò chơi. Tôi dần dần rã rời, tôi biết có dù có gặp phải ngàn vạn chuyện, tôi vẫn là tôi, có lẽ càng thêm cô đơn, có lẽ càng thêm tịch mịch. Nhưng mà, duy nhất chỉ có chút khát khao vẫn mãi quanh quẩn trong lòng kia, vĩnh viễn không thể tiêu diệt, vĩnh viễn không thể. Một đêm dây dưa, một đêm tình cảm mãnh liệt, lại lạnh lẽo đến não lòng, tôi quả thực không thể ngủ được, cũng không cách nào ngủ được, Lục Kiểm nhìn tôi cả đêm, trong đầu tôi lúc này không ngừng thoáng hiện lên gương mặt anh, tàn bạo, ưu thương, hưng phấn, trầm mê, thống khố, một mình anh, thì đã anh đã sớm hơn tôi một bước chìm vào mê đắm.

Khi ánh nắng sớm mai xuyên qua tấm rèm, tôi kiệt quệ mà la hét đến nỗi có thể phá vỡ tất cả đồ bằng thủy tinh trong phòng, tôi mặc kệ anh vẫn còn ấn đầu tôi mà hưng phấn rên rỉ, tôi mặc kệ anh vẫn còn vui sướng thúc vào người tôi. Tôi la to, không biết là đang cầu cứu ai, “Xin anh, để cho em đi thi, để cho em đi thi, em phải đi thi! Xin anh mà……”

Anh tăng tốc trong tiếng la hét của tôi, anh đạt cao trào trong tiếng la hét của tôi.

Anh ôm chặt lấy tôi, nhẹ nhàng nói, “Hạnh phúc quá ngắn ngủi, Đinh Kỳ, anh tuyệt đối sẽ không chúc em may mắn!”

Ngày đó, tôi tham gia thi đại học, cũng là vào ngày đó, máu trong người tôi tựa như có được sinh mệnh, chảy ra, tôi khép chặt chân, cố gắng tiếp tục làm bài thi. Không có thí sinh nào tiều tụy và quyết tâm như tôi, tôi nắm chặt bút, làm bài không ngừng nghỉ, tôi phải thi đậu vào đại học C, tôi nhất định phải. Tôi giống như một đứa con gái vẫn còn trinh, máu không ngừng chảy, trong phòng thi im ắng, sắc mặt trắng bệch, đầu cũng ẩn ẩn phát đau, tôi cắn răng, tuyệt không cho phép mình gục ngã.

Mãi cho đến khi làm xong câu cuối, đầu tôi rốt cục cũng gục xuống cạnh bàn, tôi tựa hồ nghe thấy tiếng giám thị la to, sau đó một đôi bàn tay ấm áp ôm lấy tôi, là đôi cánh tay xa lạ, có lẽ là thấy giám thị trẻ tuổi kia, tôi không khỏi muốn cười, thì ra vẫn còn kẻ nhiều chuyện như vậy, thế giới này thật là, rõ ràng có vườn hoa, cần gì cứ muốn đâm đầu vào bụi rậm. Lục Kiểm, em đã sớm biết, cuối cùng, rồi anh sẽ không cần em nữa.

Nhưng mà, bởi vì anh rồi sẽ không cần em nữa, cho nên em mới tin tưởng, anh thật sự yêu em. Anh giận như vậy, nhưng vẫn thương em, yêu em……

-oOo-

Advertisements

One thought on “I love you, I’ll kill you – Chapter 4.2

Ra bụi chuối tâm sự với Khuynh Thành nhé?

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s