I love you, I’ll kill you – Chapter 3.3

960088_601607959863210_21829174_n

Chapter 3.3

Người ta nói gặp lại không bằng hoài niệm.

Gặp lại, ngay cả một câu nói cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng, không gặp thì lại hoài niệm, hoài niệm về anh gắn với hương rượu nồng cùng mùi thuốc lá, hoài niệm sự phóng túng đến không kiềm chế được trong ánh mắt anh, hoài niệm trầm mặc của anh, sự thô bạo của anh, tiếng thở dài của anh. Hoài niệm! Hoài niệm!

Đi ra khỏi quán net đã là ban đêm, tôi ngồn nghe cái đĩa kia đến ba tiếng đồng hồ, sau khi đi ra bên tai vẫn còn quanh quẩn tiếng Lục Kiểm. Đối với mấy quán net thế này, tôi thật sự không thích lắm, bên trong lượn lờ khói thuốc, những tiếng chửi tục tràn ra từ miệng của những kẻ đang chơi game đến hưng phấn, bàn phím cũng rất bẩn, mỗi một lần chạm, liềm cảm thấy như có mồ hôi cùng bụi bặm của những kẻ xa lạ dính vào mình, rất khó chịu. Vừa ra khỏi đó, tôi liền cảm thấy thật thoải mái. Giữa hè trời tối rất muộn, dù đã qua tám giờ, trên trời vẫn còn những đám mây nhàn nhạt ánh sáng trôi hờ hững, khiến người giương mắt nhìn, trên đường cái xe đến xe đi, mọi người lướt qua nhau, hư vô mờ mịt, rõ ràng là vẫn hoạt động, nhưng lại im lặng đến đáng sợ, tôi xoa mắt, nhìn lại, vẫn như cũ. Tôi không thích không khí như vậy, vì thế vừa đi vừa nhắn tin cho Lục Kiểm, mãi cho đến khi tôi đứng trước cửa nhà tìm chìa khóa mở cửa, anh cũng không trả lời, điều này làm cho tôi có chút mất mác, không để ý đến cửa còn chưa mở, cả chiếc chìa khóa còn cắm trong ổ, chỉ lo lấy điện thoại ra gọi cho anh.

Điện thoại tút thật lâu cũng không có người tiếp, không biết sao tôi lập tức có chút phiền não, vẫn chưa từ bỏ ý định, một lần lại một lần gọi, mãi cho đến khi anh rốt cục nhận điện, “Alo?”

Tôi còn chưa kịp vui vẻ, chợt nghe thấy ‘kịch’ một tiếng, mẹ tôi thế nhưng ở nhà, bà ra mở cửa cho tôi.

“Alo, alo?” Lúc này từ bên kia điện thoại liên tục truyền đến câu hỏi. Tôi lại nhìn mẹ đến ngây người. Bà vẫn như vậy, mím môi, mặt không chút thay đổi, trừ bỏ sâu trong ánh mắt lộ ra sầu bi, sầu bi mà trước kia tôi vẫn thường thờ ơ bỏ qua.

“Mẹ……” Tôi nhịn không được kêu lên một tiếng.

Mẹ nhất thời đỏ mắt, nghe tôi gọi một tiếng, bà đứng sững ở cửa, quên mất việc để cho tôi đi vào.

“Alo, alo, là ai đó?” Giọng nói trong di động bắt đầu mang theo chút phiền chán, tôi đột nhiên cảm thấy không thích hợp, đó không phải giọng của Lục Kiểm.

“Anh là ai? Tôi muốn tìm Lục Kiểm?” Tôi cầm lấy điện thoại hỏi, đứng ở cửa quên cả đi vào.

“Tìm anh Lục? Cô là ai?”

“Tôi, tôi là một người bạn của anh ấy!”

“Bạn bè? Thối lắm! Bạn bè của anh ấy đều ở đây cả! Con đĩ này, ai cho cô số anh ấy đấy?”

“……” Tôi nghe anh ta mắng đến choáng váng, không biết trả lời như thế nào, chỉ thế thấy từ bên kia truyền đến tiếng đối thoại đứt quãng.

— ai vậy?

— không biết!

— anh Lục sao rồi? — vẫn chưa tỉnh……

— nên đi bệnh viện thì hơn

—    chính là lỡ anh Lục……

Câu nói tiếp theo tôi không thể nghe kịp, bởi vì đối phương đã dập máy. Tôi không biết biểu tình của mình ra sao, chỉ biết mà mẹ nhìn tôi, thật lâu, sau đó lắc đầu, cửa vẫn còn khép hờ, bà trầm mặc xoay người, chỉ còn lại một ngọn đèn len qua khe cửa chiếu lên mặt tôi, tôi do dự một giây, liền không nghĩ gì nữa, đóng cửa xoay người bỏ chạy.

Lục Kiểm dù xảy ra chuyện gì cũng không nói cho tôi biết, nguyên nhân rất đơn giản, nói cho tôi biết cũng vô dụng. Đương nhiên tôi cũng sẽ không đi hỏi, thầm nghĩ biết được càng ít thì càng tốt, đây có lẽ chính là lý trí của con người, bây giờ tôi mới biết được, lý trí là ma túy, nó, cần được nghỉ ngơi.

Tôi ôm cặp chạy thục mạng, chạy ra đường ngăn một chiếc TAXI lại, vừa mới lên xe, liền nghe thấy một trận tiếng sấm đùng đoàn trên không, mưa gió ào ào phủ xuống, nháy mắt tẩm ướt cả tấm kính xe, phong cảnh ngoài cửa mờ hồ đến còn lại một màu. Lòng tôi càng thêm sốt ruột, luôn thúc giục nói lái xe quá chậm. Không biết qua bao lâu, rốt cục nhìn thấy nhà trọ tối như mực của Lục Kiểm, tôi không đợi lái xe thối tiền lẻ, đã mở cửa xông ra ngoài.

Cửa nhà Lục Kiểm vẫn đóng chặt, tôi dùng sức đập, đập đến bàn tay cũng run lên.

Rốt cục cũng thấy một thằng con trai tóc vàng ló đầu ra, hắn nhìn thấy tôi cả người ướt đẫm, vẻ mặt khẩn trương, “Cô là ai?”

“Lục Kiểm đâu?” Tôi lau nước mưa che trên mắt. Hắn ngây ngốc nhìn tôi, tựa hồ đang hoài nghi thân phận của tôi. Tôi có chút phiền, hung hăn đá một cước vào cửa, “Anh mở cửa ra!”

Thằng con trai tóc vàng theo bản năng mở cửa ra, có lẽ là nghĩ một đứa con gái như tôi cũng chả gây nguy hiểm gì, tôi lại không liếc nhìn hắn một cái, đi thẳng vào phòng, đi đến phòng khách, mấy người đàn ông bên trong đều chạy ra, đứng ở cửa phòng ngủ của Lục Kiểm, trong đó có một người đàn ông cao to, mặc áo ba lỗ màu đen, má phải xăm hình cá kiếm, trên cằm đầy râu, hắn ngăn tôi lại, “Làm gì đấy!” Tôi cũng không biết sợ là gì, đẩy hắn ra, hai ba bước xuyên qua, đứng ở cửa phòng ngủ, nhìn thấy người nằm trên giường –

Lục Kiểm tựa vào giường, may mắn, là đã tỉnh, chính là sắc mặt tái nhợt, trán đẫm mồ hôi, vẻ mặt anh lại vẫn lạnh lùng không chút để ý. Chỉ một cái liếc mắt thoáng qua, ngược lại lại khiến tôi giật mình đứng sững ngay cửa không bước tới được. Mặt anh không chút thay đổi, nghiêng đầu nhìn tên to con xăm hình cá kiếm đứng ngay cạnh tôi, ý bảo hắn đóng cửa lại. Tên to con đó gật gật đầu, quét nhìn tôi vài lần, hai tay giữ cửa đóng lại. Cạch một tiếng, trong phòng chỉ còn lại tôi và anh.

Anh cứ như vậy nhìn tôi, không nói chuyện, chỉ hút thuốc.

“Bị thương lại còn hút thuốc!” Tôi ngồi vào mép giường, lập tức liền ngửi thấy mùi thuốc gay mũi, so với trước kia lại càng nặng.

Anh chớp mi, phun một ngụm khói, cười nói, “Rất đau đấy!”

Tôi nghe thấy mà đau lòng, không nói được gì, nhưng mà Lục Kiểm, Nicotin có thể xoa dịu tất cả vết thương trên người anh sao!

Chúng tôi trầm mặc hồi lâu, anh hút thuốc xong, lại bỗng dưng vươn tay nắm lấy cằm tôi, làm cho mặt tôi hướng về phía anh, ánh mắt của anh vẫn đen như vậy, anh nói, “Biết không? Nơi này là địa bàn của anh!”

Tôi gật gật đầu, nghĩ muốn thoát khỏi tay anh, nhưng anh vẫn nắm chặt, không thả. Tôi không xác định được có phải là anh không vui khi nhìn thấy tôi hay không, đây là lần đầu tiên –

“Tự em chạy đến địa bàn của anh, thì đừng nghĩ thoát được!” Anh lại nói.

Nghe vậy, tôi cười khúc khích, cầm lấy bàn tay anh, vô cùng thân thiết dán lên mặt, “Em vẫn luôn ở trong địa bàn của anh! Lục Kiểm!” Tôi vừa nói vừa hôn tay anh, thầm nghĩ muốn làm anh vui, nhưng vừa ngẩng đầu nhìn, ánh mắt anh vẫn lạnh như băng, thờ ơ như cũ. Đến lúc này tôi mới thật sự cảm thấy chúng tôi có gì đó không ổn, trong lòng không khỏi trở nên lạnh lẽo. Thấy động tác cả tôi dừng lại, Lục Kiểm lại tựa vào đầu giường, nghiêng đầu liếc mắt nhìn tôi, “Nói, anh không gọi em, sao em lại đến?”

“Xin lỗi, em không biết lại làm anh mất hứng!” Tôi cúi đầu, không dám nhìn anh.

Anh không nói chuyện, tôi nhịn không được lại hơi ngẩng đầu lên, thấy ánh mắt đen như mực của anh, với tia sáng khiến người ta không hiểu được.

“Em nhắn tin cho anh, anh không trả lời……” Tôi nói. Anh vẫn không lên tiếng.

“Sau đó, em chờ không được, bèn gọi điện cho anh…..” Tôi vẫn nói.

“Điện thoại anh lại bị anh em của anh tiếp, mơ hồ em nghe thấy anh xảy ra chuyện……” Anh vẫn không lên tiếng.

“Sau đó em không nghĩ được gì nữa, bỏ chạy đến đây……”

Anh vẫn không chịu mở miệng.

Tích, khi giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống, đau, đã không thể ức chế, tôi quỳ gối trên giường bắt đầu khóc lớn, “Em tới đây làm gì chứ, em gấp cũng không thể giúp được gì, em không biết em tới đây là gì, lỡ đâu anh chết, thế giới của em đều sụp đổ, em chạy giữa trời đen kịt, không để ý đến ai cả! Nhưng mà, khi em đến đây, vừa nhìn thấy anh, lại càng thêm sợ hãi, em cứ mãi suy nghĩ các anh phạm phải chuyện gì? Nếu cảnh sát đến đây thì làm sao bây giờ? Em phải làm sao? Anh không bảo em, anh không bảo em đến! Em lại đến đây làm cái gì?”

Tôi cũng không biết vì sao mình lại uất ức đến vậy, tôi càng nói lại càng cảm thấy mình khổ sở, càng khổ tôi lại khóc càng lớn, thậm chí kinh động cả người bên ngoài, có người gõ gõ cửa, “Anh Lục?”

“Không có việc gì, đừng vào!” Lục Kiểm bình tĩnh đáp lại, sau đó vươn tay kéo tôi đứng lên, anh nhìn gương mặt khóc lóc của tôi, sau đó ôm chặt lấy, “Đinh Kỳ, em cũng biết sợ hãi sao? Thì ra em cũng biết sợ hãi……”

Trên người Lục Kiểm có thương tích, tuy rằng anh ôm tôi thật chặt, tôi cũng không dám động đậy dù chỉ một chút, tôi ngửi mùi khói thuốc và thuốc sát trùng trên người anh, cuộn mình trong lòng anh, dần dần ngừng khóc, “Em là người đàn bà của anh, Đinh Kỳ, anh muốn cho em lựa chọn, vĩnh viễn yêu nhau, hoặc là vĩnh viễn chia tay! Chỉ cần em lựa chọn, chúng ta sẽ không còn cảm thấy sợ hãi nữa.”

“Lựa chọn?” Tôi nghi hoặc hỏi, bỗng nhiên anh lại lôi cuốn băng gạc trên đầu giường, tôi còn chưa kịp phản ứng, đã bị anh trói chặt hai tay.

“Lục Kiểm?” Tôi luống cuống, nhìn anh, ánh mắt anh vẫn đen như mực nước, “Lục Kiểm? Lục Kiểm? Anh làm gì vậy?”

Lục Kiểm nở nụ cười, thật lạnh lùng, giống như đây mới chân chính là anh, “Em còn nhớ rõ không? Anh đã từng nói muốn dẫn em bỏ trốn.”

Tôi yên tĩnh lại, sau đó nhìn thấy anh lại châm một điếu thuốc, hít một hơi, sau đó thở ra, “Thật buồn cười, gì mà phải bỏ trốn? Không cần bỏ trốn, anh vẫn có được em không phải sao?”

Anh cắn đầu thuốc, sau đó lấy ra, nhìn dấu răng trên đó mà bật cười, “Anh đã 28, Đinh Kỳ, em mới 18, vì sao lại kỳ lạ như vậy, lúc trước anh chẳng qua chỉ cảm thấy mới mẻ, chơi đùa chút mà thôi, sao lại trầm dần vào rồi. Hết nói nổi, anh lại còn bảo em đừng trầm luân nữa cơ đây, em cho rằng anh thật thẳng thắn, chẳng qua anh chỉ sợ tương lai em quấn lấy anh, kết quả sao em lại thành thật như vậy, nghe lời như vậy chứ! A? Em không biết phải không, em không biết anh không cam lòng cỡ nào! Cả đời này của anh, cũng chỉ mới nói một người đàn bà như em câu đó, ngược lại em, còn không để tâm. Sau đó anh lại nghĩ, cũng đúng, em chẳng qua là một con nhóc, anh chẳng qua là một thằng côn đồ, có gì mà đàng với hoàng chứ! Đinh Kỳ, em nói xem, con mẹ nó vì cái gì em mới 18 tuổi! Vì cái gì mới tí tuổi như vậy lại biết người nào có thể yêu người nào lại không thể? Vì cái gì em biết này biết kia lại dám ở chung với anh? Vì cái gì dù leo lên giường của anh vẫn còn có thể nghĩ được một ngày nào đó sẽ rời khỏi? A? Em nói xem, vì cái gì?”

Lục Kiểm nói một hơi, tôi đã không biết phải làm sao, chỉ còn cách lắc đầu.

“Đinh Kỳ, anh nói cho em biết, đừng làm cho anh nổi điên, nếu không em chạy đến chỗ nào cũng không thoát được đâu!” Lục Kiểm nói xong, kéo băng gạc trên tay tôi, vòng tay tôi qua cổ anh, sau đó bịt miệng tôi lại, không cho tôi nói chuyện, anh xoa bóp thật lâu, cho đến lúc miệng tôi làm tay anh ấm lên, bỗng nhiên ánh mắt anh đỏ hoe, đè nặng tôi cùng ngã lên giường, đầu gối lên hõm vai tôi, tôi không thể quay đầu nhìn anh, chỉ cảm thấy trên cổ thấm ướt, anh giống như một đứa trẻ, lặng lẽ nói với tôi:

“Em không yêu anh! Đinh Kỳ!”

Tôi nhớ rõ! Đêm đó, anh nói với tôi, MM cấp ba, chúng ta bỏ trốn đi.

Với tôi đó là một đêm đầy kích động, một đêm tràn ngập yêu thương, chúng tôi bao bọc lẫn nhau chặt chẽ.

Anh không biết.

Em cũng sẽ không nói cho anh, vô luận quá khứ ra sao, trong sinh mệnh của em cũng sẽ không có người thứ hai giống anh.

Vô luận quá khứ ra sao……

I still believe I do I love you…… (Em vẫn tin tưởng em thật sự yêu anh.)

293110_577664518940833_1399282388_n

2 thoughts on “I love you, I’ll kill you – Chapter 3.3

Ra bụi chuối tâm sự với Khuynh Thành nhé?

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s