I love you, I’ll kill you – Chapter 3.2

"Đinh Kỳ, em đoán xem…… Anh có yêu em hay không?”

“Đinh Kỳ, em đoán xem…… Anh có yêu em hay không?”

Chapter 3.2

Khi Lục Kiểm đi taxi đến, mưa vẫn còn rơi rất to, anh đi thẳng về phía này, một tay ôm tôi vào ngực, một tay lấy chìa khóa mở cửa. Sau đó chúng tôi cùng nhau tắm rửa. Nhà anh có một cái bồn tắm rất lớn, đủ để hai người chúng tôi ngâm mình bên trong. Tuy là mùa hè, nhưng gặp mưa cũng sẽ bị lạnh, nên Lục Kiểm xoa bóp đùi và cánh tay cho tôi, cho đến khi tôi không còn lạnh nữa, anh mới thở phào, dựa vào sau tôi, “Không phải đã bảo đêm nay em đừng đến sao?”

Tôi ngâm nửa mình trong nước, nhìn anh, “Còn 10 ngày nữa, em sẽ thi.”

“Ờ!” Anh không quá để ý mà lên tiếng, sau đó vươn tay lôi quần áo ướt sũng rơi trên sàn, lấy bật lửa và thuốc lá từ trong đó ra.

“Để em!” Tôi dựa vào, dán sát da thịt với anh, sau đó cầm lấy bật lửa từ anh, tạch một tiếng, lại không có lửa, anh chớp mi, cắn điếu thuốc nở nụ cười, “Ngốc quá!” Tôi khẽ cắn môi, lại bật lần nữa, ‘bùng bùng’, lửa bùng lên, đốt điếu thuốc của anh. Anh hít một hơi thật sau, sau đó một màn khói mờ phun ra khỏi mũi miệng. “Em định thi trường gì?” Một lát sau, anh hỏi tôi.

“Ờm……” Anh lại hút điếu thuốc, sau đó lại dùng ngữ khí rất không để ý để hỏi, “Không phải là có ý tưởng gì khác đấy chứ?”

Tôi lắc đầu, anh trầm mặc, đứng nhanh dậy, nước bám đầy người. Anh mặc áo ngủ vào, sau đó bưng gạt tàn đi ra ngoài. Tôi hơi sửng sốt, cảm thấy nước trong bồn chợt lạnh lại, cũng đứng dậy, khoác áo ngủ của anh đi ra ngoài. Chúng tôi cùng ngồi vào sopha trong phòng khách.

“Vấn đề thứ nhất!” Anh gảy đầu thuốc lá, sau đó nhìn tôi, “Đinh Kỳ, nếu anh hy vọng em ở lại bên cạnh mình, anh cần phải làm gì?” Tôi cụp mắt, “Anh không làm được, cũng sẽ không làm, cần gì phải hỏi?”

Anh cười cười, một lọn tóc rũ xuống trán che khuất mắt trái của anh, anh vuốt nó lên, động tác kia thật sự rất điển trai, rất rất điển trai, anh gật đầu nói, “Em nói đúng, cho nên em chưa từng yêu cầu anh một việc gì quan trọng cả.”

Anh thấy tôi không nói lời nào, cũng không tức giận, chỉ xoay người ôm tôi, sau đó còn nói, “Đã bao lâu rồi anh không có gọi em như vậy?”

“Cái gì?” Tôi ngẩn ra.

“MM cấp ba!” Anh cười ha hả.

Nghe thế, tôi có chút cảm thấy thời gian trôi qua thật vô tình, bất tri bất giác, quá khứ của chúng tôi, đã có nhiều thứ bắt đầu muốn quên đi. Tôi nhịn không được bật cười, nhưng vừa cười, anh đã nặng nề hôn xuống, che miệng của tôi lại, kéo áo ngủ của tôi, bàn tay anh đặt trên ngực tôi, sau đó ôm tôi đưa lưng ra sau ngồi lên đùi anh, môi anh dán lên tai tôi khiêu khích, khi tôi đang ý loạn tình mê, anh nói nhỏ, “Vấn đề thứ hai, Đinh Kỳ, em đoán xem…… Anh có yêu em hay không?”

Tôi từ từ nhắm hai mắt, nhỏ giọng trả lời, “Anh không yêu!” Tôi vừa nói xong, liền cảm thấy trên ngực đau đớn, đau đến nỗi tôi phải kêu thành tiếng, hai bàn tay anh dùng sức bóp ngực tôi, đau, rất đau! Tôi đau đến ưỡn người về phía sau, tựa vào bờ vai anh, nước mắt theo má chảy xuống, rơi trên tay anh.

“Đinh Kỳ, em có biết, trong bóng đêm này, anh đã sớm trầm luân, mà em, lại đem ánh sáng quấn quanh cổ anh, anh không muốn em trầm luân, nhưng anh lại không cách nào xác định được, em không trầm luân, đến tột cùng là vì muốn cứu vớt anh, hay là muốn giết anh.” Tuy rằng anh nói như vậy, nhưng tay anh lại không chút nào thả lỏng, tôi đau đến khóc thành tiếng, hay tay dùng sức kéo tay anh ra, nhưng lại không cách nào kéo được, chỉ có thể kêu, em đau, em đau. Rốt cục Lục Kiểm cũng buông tay, để tôi thở được, anh bắt đầu nhẹ nhàng xoa bóp, nhưng sự dịu dàng của anh, lại khiến tôi khó chịu, tôi lớn tiếng khóc, Lục Kiểm tại ôm tôi, “Đinh Kỳ, Đinh Kỳ, đừng rời bỏ anh, anh hứa với em, trong bóng tối này, anh sẽ dành cho em một chỗ, em không cần phải thay đổi mình, chỉ cần thuộc về anh là được rồi! Em biết không, anh vẫn thường hay nhớ đến em, càng ngày anh lại càng sợ chết, bởi vì anh muốn kéo dài, kéo dài thời gian em ở trong ngực anh. Đinh Kỳ……”

Anh thở dài, sau đó ôm chặt lấy em, “Anh yêu em!”

Trong nháy mắt, tôi có một nhận thức rất sâu sắc, đó là, khi một người đàn ông nói với bạn rằng anh yêu em, mà bạn cũng ý thức được mình cũng đang yêu anh ấy, cảm giác thứ nhất, cũng không phải là hạnh phúc, mà là kinh hoảng, sợ hãi, còn có cả bàng hoàng. Tình yêu, là một thứ rất ngọt ngào, một khi nó xảy đến, sẽ không thể dừng lại được, nhưng ai cũng đều biết, tình yêu đích thực rất điên cuồng, nó là một nhân tố điểm tô và thúc đẩy thêm cho dục vọng, nó là lý do tốt nhất để người ta biện minh cho những hành động mà mình không thể khống chế được.

Lý do tốt nhất – anh yêu em, yêu em, yêu em……

Đêm hôm đó, anh đặc biệt dịu dàng, dịu dàng hơn tất cả mọi thời điểm anh hôn toàn thân tôi như thể đang cúng bái nó, trong bóng tối tôi không ngừng nghe thấy những âm thanh ấy, thật tình dục, thật ngọt ngào.

Tôi cúi đầu nhìn kỹ mỗi một động tác của anh, anh cũng nhìn tôi, sau đó nói với tôi, “Đinh Kỳ, kẻ… chuyện cho anh nghe đi! Hãy kể một câu chuyện tình yêu xưa……”

Sau đó tôi suy tư thật lâu, tôi nhớ đến một câu chuyện mà mình từng đọc trên một quyển tạp chí –

Một ngày nọ, một cậu bé đi vào một cái hồ đen, cậu ta hỏi người nông dân đang ở bên hồ, “Xin hỏi ở dưới chiếc hồ này có rong không ạ?”

Người nông dân đáp, “Không có”, vì thế, cậu bé liền nhảy vào trong hồ, người nông dân nghĩ rằng cậu ta đang đùa, nhưng thời gian trôi qua rất lâu, cậu bé cũng không trồi lên mặt nước, ông lại không thể nhảy xuống cứu người. Vì vậy ông ta chần chờ ở bên hồ, nhưng đợi thật lâu thật lâu sau, cậu bé kia cũng không trồi lên.

Sau đó người nông dân mới biết được, cậu bé từng cùng bạn gái mình đến đây chơi, người bạn gái lại không cẩn thận bị rơi từ thuyền xuống, chìm vào trong nước, cậu ta nhảy xuống cứu cô bé, nhưng trong nước rất tối, không thể nhìn rõ mọi thứ, ngay tại khi cậu vất vả nắm được tóc cô, lại nghĩ đó là rong mà buông ra.

Vì vậy, bạn gái cậu vĩnh viễn chìm trong đáy hồ……

Khi tôi kể xong câu chuyện, Lục Kiểm vừa lúc động thân một cái, đi vào cơ thể tôi, sau đó anh cười lạnh, nói, “Chuyện này thật nhảm nhí, ở dưới nước, sao người chết lại không nổi lên được, làm gì có chuyện vĩnh viễn chìm dưới đáy hồ chứ?”

Luật động dưới thân rất dịu dàng, tôi nhịn không được kêu ra tên anh, “Lục Kiểm……”

Anh bỗng nhiên lại bấu vào mười ngón tay tôi, tốc độ nhanh hơn, hô hấp càng thêm nặng, càng không ngừng hít thở, tôi nghe thấy anh nói, “MM cấp ba, chúng ta bỏ trốn đi!” Anh càng nói, luật động dưới thân lại càng mạnh, tôi cảm thấy toàn thân mình đều giật nảy lên.

“Anh sẽ dẫn em rời khỏi nơi này, trải qua cuộc sống của chúng ta. Xung quanh sẽ không có ai quen biết chúng ta, tất cả, đều có thể một lần nữa lại bắt đầu. Chúng ta sẽ thuê một căn phòng nhỏ, mỗi ngày anh sẽ ăn cơm em nấu, sau đó khen em nấu rất ngon. Buổi sáng tỉnh dậy, anh sẽ hôn em, buổi tối khi ngủ, anh sẽ ôm em, chúng ta sẽ đi du lịch, chụp rất nhiều ảnh. Chúng ta sẽ kết hôn, sau đó em sẽ theo họ anh, em họ Lục, là người phụ nữ của Lục Kiểm này.”

Tình, tính, dục, nguyện, si, khi tất cả những thứ này đạt đến cảnh giới điên cuồng, người ta sẽ nói ra những điều tốt đẹp mà họ không thể gặp được, người nói chỉ biết nói như vậy, còn người nghe cứ vậy mà tin theo.

Tôi nằm trong lòng anh không ngừng gật đầu, “Được, Lục Kiểm, em đồng ý, anh nói gì em cũng đồng ý!”

Tôi không phủ nhân, ít nhất khi đạt được cao trào, những lời ngon tiếng ngọt đó, không dơ bẩn, không dối trá, nó là khát vọng bất đắc dĩ ẩn sâu trong nội tâm yếu ớt. Tuy rằng, đó chẳng qua là phù dung sớm nở tối tàn.

Sáng sớm hôm sau, tôi tỉnh dậy từ mỏi mệt, quay đầu lại nhìn thấy trên giường trống trơn, Lục Kiểm không biết đã ra ngoài từ lúc nào, giống như trước đây, chỉ cần tôi chưa dậy, anh sẽ bỏ đi mà không lời chào hỏi. Tôi ngơ ngác ngồi trên giường, tóc tai rối bù, mơ màng nhìn xung quanh căn phòng, tôi cố gắng nhớ lại, đêm qua, có phải là chúng tôi đã nói những lời gì đó rất quan trọng hay không?

Tôi cố gắng nhớ lại……

Từ ngày đó sau, một tuần liên tiếp Lục Kiểm không đi tìm tôi, có lẽ là biết ngày thi vào trường đại học sắp đến, anh muốn để tôi điều chỉnh thời gian của bản thân. Ngược lại chủ nhiệm lớp, lại đi hỏi vài bạn học trong lớp số điện thoại của tôi, sau đó kêu đến văn phòng nói chuyện. Không nghĩ đến chủ nhiệm lớp lại giúp tôi gửi một phong thư đề cử lên hiệu trưởng, tôi thật ngạc nhiên, tuy rằng việc này đối với cuộc thi của tôi không có trợ giúp mình, nhưng lại rất có tác dụng sau khi tôi vào được đại học.

Chủ nhiệm lớp cùng tôi hàn huyên rất nhiều, cũng không ngoài một ít đạo lý cuộc sống, tôi nắm lá thư trong tay, không nói gì cả, nhưng lần đầu tiên tôi cảm nhận được, sống trên đời này cũng không phải là cô đơn đến nhường vậy.

Nói suốt bốn giờ, rốt cục chủ nhiệm cũng mệt mỏi, vì vậy vỗ vỗ vai tôi, bảo: “Phải tin tưởng, chỉ cần cố gắng, tất cả đều sẽ tốt! Được rồi, em trở về đi, chuẩn bị thi cho tốt, chúc em thi đậu vào trường mình mơ ước.”

Tôi gật đầu, trịnh trọng biểu đạt lời cảm ơn của mình.

Ra khỏi phòng chủ nhiệm, tôi vẫn cúi đầu mà đi, trên sàn là từng ô từng ô gạch, tôi theo thói quen bắt đầu đếm. Một, hai, ba…… Tôi đếm đến ngẩn người, cho nên ngay cả lúc Ngô Ngọc Tiếu đến sau lưng mình tôi vẫn chưa phát hiện. Đương nhiên, tôi chỉ đếm trong đầu thôi, cũng không có thành tiếng, mãi cho đến khi ra ngoài hành lang, không còn ô vuông để đếm nữa, tôi mới ngẩng đầu, nhìn thấy một mảnh trời xanh mây trắng cùng ánh nắng chói chang giữa mùa hạ.

“Cậu thật sự là một kẻ kỳ quái!” Ngô Ngọc Tiếu bỗng dưng xuất hiện trước mắt tôi.

“A?” Tôi híp mắt, bị ánh nắng chiếu có chút chói, nhất thời không thể thích ứng với sự xuất hiện đột ngột của cô ấy.

“Tôi nói cậu ấy!” Ngô Ngọc Tiếu gõ trán tôi, hôm nay cô ấy mặc một chiếc quần yếm ngắn màu cà phê, phía trên là chiếc thắt lưng vàng, trên cổ là sợi dây cổ với những tua thật dài, cô ấy vừa động một tí liền rung lên leng keng. Tôi che miệng cười, “Cho dù đang nghỉ học, nhưng cậu mặc vậy lên trường cũng không hợp nội quy đâu!”

Nghe vậy, cô ấy nói, “Bà đây từ lúc học nhà trẻ đã không thèm tuân theo cái gọi là nội quy, nhàm chán chết đi được, chuyên gia quản lý đồng phục lại còn giả vờ nói chuyện lễ nghĩa.”

Tôi đút hai tay vào túi, vừa đi vừa cười, “Người không chịu ước thúc thì sẽ không thể sống chung với người khác!”

Ngô Ngọc Tiếu lại kéo tôi, hai đứa đứng dưới tán cây, nghe tiếng ve không ngừng kêu to.

“Đinh Kỳ, cậu tự ước thúc mình, thì ra sao? Ở chung với ai kia rất tốt à? Cậu là bạn bè của ai chứ? Có ai đem cậu để ở trong lòng không? Cậu chỉ là một lẻ quái gở buồn chán, còn có gì đâu? Cậu có dám nói trong lòng cậu chưa từng mắng ai, hận ai không? Cậu chẳng qua là một kẻ nhát gan, tự phong bế mình, cuồng ảo tưởng. Cậu tưởng tượng có một ngày, tất cả mọi người hôm nay đã từng khinh khi mình sẽ hối hận trước những thành công của cậu, cậu tưởng tượng rằng tình yêu hoàn mỹ của mình bắt đầu dưới nắng hè, mà kết thúc sẽ là một hôn lễ xa hoa cùng lời thề vĩnh hằng, cậu tưởng tượng sự nghiệp của mình không ngừng phát triển, mà có bước ngoặc thì cũng chỉ là hữu kinh vô hiểm. Đinh Kỳ, cậu thật là một kẻ cuồng ảo tưởng, cậu cho rằng tương lai kia sẽ thành sự thật sao, cho nên hiện tại hết thảy chỉ là một khúc nhạc đệm? Cậu cho rằng từng giây trôi qua, đều sẽ như dự đoán của mình sao? Chẳng qua tôi nghĩ rằng không hẳn vậy đâu, ít nhất cậu sẽ không ngờ rằng sẽ có ngày tôi và cậu nói chuyện với nhau như vậy! Cậu lại sẽ càng không ngờ đến đời này còn có một người tên là Lục Kiểm! Lục Kiểm, đây là tai ương lớn nhất của cậu! Tôi nói có sai không?”

Tựa như Ngô Ngọc Tiếu đã luyện lời này trong lòng ở rất nhiều lần, khi nói xong mặt cô ấy hơi phiếm hồng, giấu không được vẻ kích động. Tôi thấy cô ấy như vậy, đột nhiên hơi cảm thấy buồn cười. Tôi ngồi vào bên cạnh một bồn hoa, mặt không thay đổi nói với cô ấy, “Tiếu Tiếu, cậu nói xem, con người có phải rất là thú vị hay không? Rõ ràng đã nhìn thấu đối phương, lại vẫn làm như không thèm để ý. Giống như cậu bây giờ vậy, biết thì biết rồi, nói ra lại như thế nào chứ? Tôi sẽ không thay đổi, nhưng cậu lại thay đổi!”

Ngô Ngọc Tiếu đứng ngay tại chỗ nhìn xuống tôi, có thể đang suy nghĩ điều gì đó, nghĩ rồi, lại thấy cô ấy cúi đầu, từ trong túi áo lấy ra chiếc đĩa. Cô ấy đưa cho tôi, nhưng tôi cũng không lập tức nhận lấy.

“Đây là bài hát mà ngày hôm qua Lục Kiểm đã hát ở quán bar, tôi ghi lại, sau đó chép ra thành hai đĩa, một cái tôi giữ lại, một cái, cho cậu!” Cô ấy nhìn chằm chằm mắt tôi, giọng nói có phần hung ác.

Tôi do dự một chút, nhưng vẫn nhận lấy.

“Vậy…… tạm biệt!” Ngô Ngọc Tiếu nhìn tôi trong chốc lát, sau đó mới nói tạm biệt với tôi.

Tôi gật gật đầu, nhìn bóng dáng cô ấy chạy càng lúc càng xa, bỗng nhiên lại nhịn không được mà hỏi, “Tốt nghiệp rồi, cậu có định làm gì không?”

Cô ấy không quay đầu lại, nhưng vẫn trả lời vấn đề của tôi, “Chờ thi vào đại học xong, thì tìm một trường cấp bốn tàm tạm nào đó mà đi học vậy! Những chuyện khác tính sau! Dù sao cũng phải đi từng bước mà thôi!” Nói xong, cô ấy ngừng lại một chút, một chút đó, tôi cảm thấy dường như cô ấy đang cười, lại nói tiếp, “Thật ra, cho dù chỉ là ảo tưởng, tôi cũng thật hâm mộ cậu, ít nhất luôn có cái để mà hướng tới! Không giống với tôi……” Tôi nhìn cô ấy, mãi cho đến lúc bóng người khuất khỏi tầm mắt tôi, đây có lẽ, là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau.

Tôi và Ngô Ngọc Tiếu, từ lúc quen nhau, cho đến lúc chia tay, cho đến giờ cũng không có chuyện gì vui đáng để nói, thậm chí, những vết thương mà cô ấy để lại cho tôi sẽ thành những ấn ký suốt đời không thể biến mất, mà đây cũng là những chứng cứ xác thực cho thời thiếu niên của tôi, tôi tin tưởng, mặc kệ quá khứ ra sao, khi tôi nhớ đến ngày hôm nay, cũng sẽ không tự chủ được mà nhớ đến bóng dáng nụ cười của cô ấy, không phải vui vẻ hoặc đau thương, mà vì những ký ức khó quên ít ỏi ấy.

Trước cổng trường chúng tôi có quán internet chuyên phục vụ cho học sinh, với dàn máy có ổ đĩa CD-ROM và ổ đĩa mềm. Tôi dùng nơi này để nghe chiếc đĩa mà Ngô Ngọc Tiếu cho mình.

Ngô Ngọc Tiếu quay tại hiện trường, cho nên từ đầu tới cuối đầu có âm thanh ồn ào của quán bar, thậm chí tôi có thể tưởng tượng được trăm ngàn gương mặt phóng túng ở trong không gian xa hoa trụy lạc kia. Trong chiếc đĩa, âm thanh ồn ã chưa bao giờ dứt, chỉ có một đoạn thì nó lại đặc biệt nhỏ, cơ hồ giống như đang yên lặng, đó là lúc Lục Kiểm hát.

20120407114618_KwVXJ

Thật ra, trước kia tôi đã từng nghe anh hát, lúc tôi ngủ, anh vẫn thường dựa người vào đầu giường, vừa hút thuốc vừa ngâm nga vài câu, giọng anh khàn khàn mà trầm thấp, vẫn thường đánh thức tôi, sau đó tôi liền tiếp tục giả vờ ngủ, lén nghe, cho đến khi anh hát xong, nằm xuống, dùng tay quấn lấy tóc tôi, khò khò ngủ. Tôi mở âm lượng đến mức lớn nhất, lập tức chợt nghe thấy giọng Lục Kiểm, giống hệt như những đêm nọ.

“Mẹ nó, cút hết cho ông! Ông đây không hát!”

“Hi, anh Lục, đừng mất hứng như vậy, ai chẳng biết trước kia anh ở trong ban nhạc, lại là hát chính chứ!”

“Đúng vậy, thoải mái chút đi, anh Lục, Trịnh MM người ta làm cho anh chuyện lớn như vậy, chỉ muốn anh hát một bài anh lại không chịu!”

“……”

“Ồ? Chịu lên sân khấu rồi, tuyệt lắm, mọi người vỗ tay nào! Ca sĩ chính đã bỏ nghề ba năm trước, giờ lại lên sàn!”

“Không phải chứ! Anh Lục, còn tưởng anh sẽ kiên quyết không lên, sao lại không có tiền đồ như vậy! Có khi nào là coi trọng tiểu Trịnh hay không? Anh đang chơi trò lạt mềm buộc chặt a!”

“Trịnh MM, em phải nhanh chóng thừa thắng xông lên, đêm nay chiếm lấy anh Lục, thế nào?”

“Ha ha, lưu manh, rốt cục là ai chiếm ai chứ!”

Sau đó là một mảnh ồn ào hỗn loạn???

“Câm miệng hết cho ông, ông đây muốn hát, ai nói nữa thì nên đây cho ông! Mẹ nó, không biết lớn nhỏ!”

……

Sau đó là tiếng đàn ghita độc tấu thong dong, u buồn, ưu thương mà chậm rãi. Mọi người yên tĩnh lại. Sau đó, tôi nghe thấy, anh hát……

Hận không thể dung nhập em vào máu,

Nhưng vẫn là dịu dàng vuốt ve.

Hận không thể từng ngụm từng ngụm ăn em,

Nhưng vẫn là nhẹ nhàng hôn.

Hận không thể giết em, để tự do của em dừng lại,

Nhưng nó vẫn dần dần, dần dần rời xa.

Cắn em, nếm thử, hương vị máu thịt của em,

Tại sao nó có thể lại sinh ra một linh hồn như vậy.

Bóp chết em, sẽ không còn những hơi thở, vương vấn trong trái tim u tối của anh.

Nhiều đêm, anh đi vào thân thể em,

Lại chỉ nghĩ đến một vấn đề,

Em có cảm thấy sợ hãi?

Sợ hãi có một ngày như vậy, anh sẽ nói với em:

Này, bảo bối!

Anh yêu em, anh muốn giết chết em!……

-oOo-

2 thoughts on “I love you, I’ll kill you – Chapter 3.2

  1. Thây LK ich kỷ wa tr nay hay ai cũng mạnh mẽ ko biêt họ sẽ ra sau đây

Ra bụi chuối tâm sự với Khuynh Thành nhé?

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s